Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/12/2024 10:23, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Giang Nam Tử vào 15/01/2025 18:56, số lượt xem: 249

Mùa xuân ấy, lần đầu mà ta gặp nhau
Những cánh én lượn trên bầu trời xanh thẳm
Những đoá hoa thay nhau khoe sắc màu
Những con đường cùng nhau ta bước tiếp
Dưới mái trường một tuổi thanh xuân
Mùa xuân ấy, mãi đọng trong tim tôi….

Có chăng mùa xuân là để thương nhớ
Để ta nghĩ về những ngày đã qua
Những ngày có bạn, có thầy cô, có ta
Có cả những giấc mơ chưa kể hết
Có cả bao nỗi nhớ chẳng vơi- đầy
Liệu khát khao tuổi trẻ vẫn còn đấy?

Và tôi thấy mùa xuân trong người, trong tôi, trong tất cả….
Và tôi thấy mùa xuân trong đời
Trong thơ, trong tiếng hát, và trong những buổi sớm mai….

Và giờ đây ta nhìn lại,
Liệu mùa xuân ấy có còn là mãi mãi?
Có còn là mái trường xưa?
Là những ngày đi học dưới cơn nắng, cơn mưa?
Hay giờ đây nó chỉ còn là ký ức?
Là những điều mãi đọng trong tim ta?
Hay giờ đây nó chỉ còn quá khứ?
Thời gian đi qua, nó cũng dần nhạt nhoà?

Và có chăng, mỗi lần mùa xuân qua
Là tuổi trẻ mỗi lần thêm vụt tắt
Và có chăng, lúc mà mùa xuân đi
Là tuổi trẻ….. lúc mà nó biến mất!

Thời gian: 2024
Bài thơ được in trong Khúc ca của thiên nhiên và đời người