Có những ngày,
Tôi nhớ lấy những dòng sông
Vẫn chảy vẫn chảy về hướng biển
Có những ngày,
Tôi thương lấy những cuộc đời
Đi mãi đi mãi biết là về đâu?
Có những ngày,
Trưa nắng hắt trên sông
Lục bình bông tím xuôi dòng Hậu giang
Sông xanh chảy giọt phù sa.
Bao đời vẫn chảy như lời mẹ ru
Sông kia tựa gió mùa thu
Tuy là se lạnh,
Nhưng lòng đầy tôm cá
Nhá nhem trời nhuộm ánh tà
Nhuộm lên muôn sắc ngà ngà mắt ai.....?
Có những ngày,
Sông buồn gợn sóng nhẹ
Tựa lòng ai hay buồn vì điều chi?
Có chăng đó là lòng người khắc khoải
Đi mãi đi mãi biết cuộc đời là gì?
Mỗi đời người như những dòng sông
Nhưng sông về hướng biển
Người về đâu…?
Mỗi đời người như những áng mây
Gió đưa ta đến những ngày trôi mau
Và vì chăng,
Cuộc đời ta như những hạt cát
Cố tìm mình thoát khỏi cô đơn
Và cuối cùng khi ta gặp nhau
Để rồi tạo thành sa mạc…?
Và có chăng cái gọi là đời
Chỉ thật sự tồn tại trong những giấc mơ
Và có chăng cái gọi là người
Là những khổ đau đang kiếm tìm lối thoát…
Và có chăng cái gọi là lòng
Đang thương thấy những cuộc đời
Mãi đi lạc trong đại dương mênh mông
Thơ của ta không chỉ là thơ thôi
Nó chính là những làn gió thổi
Đẩy mạnh lên những mảnh đời đang trôi
Và một ngày, ta nhìn lại quá khứ
Thơ của ta không chỉ là thơ thôi!
Và một ngày, tôi thấy trên dòng đời
Có những người mỉm cười với thơ tôi…!
Nụ cười ấy như những cánh én bay
Đan nhau lại tạo thành mùa xuân
Mùa của cuộc đời và hy vọng,
Sự trường tồn và hưng thịnh muôn năm!
Và có chăng là một khởi đầu mới
Cho tất cả những gì là thơ
Và có chăng không dừng lại ở thế
Nó còn cho cái gọi là đời…..
Địa điểm: Cần Thơ
Thời gian: 22/12/2024
Bài thơ được in trong Khúc ca của thiên nhiên đời người
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.