Đừng cảm ơn anh, đừng cảm ơn..
Bởi anh đã bỏ đi, và em không ở lại!
Câu yêu thương chẳng còn là mãi mãi,
Thời gian trôi, lời hẹn ước bay xa!
Đừng cảm ơn khoảng thời gian đã qua.
Những ký ức em có đâu còn nhớ,
Chỉ còn lại một giấc mơ dang dở
Của anh, và quá khứ của anh..
Có thể anh đã đánh mất chân thành,
Với em, hay với chính anh! Có lẽ!
Trong tay anh chỉ là một trái tim nhỏ bé,
Đã vỡ vụn, rồi ghép lại, rồi đập tan..
Anh rời bỏ em để tìm kiếm hoang mang,
Như anh đã từng kiếm tìm trước khi em xuất hiện.
Để dán lại những mảnh ghép như một lẽ đương nhiên
Và trái tim chưa khi nào lành lặn.
Và em rồi sẽ yêu thương một người khác!
Một người mà anh biết, chẳng hề quen!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.