Bất chợt nhận ra ranh giới của nhớ và quên
Mùa cũ vẫn dùng dằng như chưa muốn chào ly biệt
Em có biết tự khi nào mình không còn tha thiết
Giữa nhớ và quên...
Có khi anh tự hỏi mình tìm được gì trong những giây phút lặng im
Với những giấc mơ ngày đó anh đã vẽ cho em và anh cùng mơ mộng
Chợt nhận ra mình chẳng còn gì để mà ao ước
Chẳng lưu tâm để nhớ và quên...
Nhớ, thì cứ nhớ mãi từng đêm
Dòng tin nhắn vẫn cứ bay mải miết
Bình minh thắp nắng từ khi nào chẳng biết
Để chập chờn giữa nhớ và quên.
Có khi chợt nhìn lại những lãng quên,
Mờ ảo như nắng cuối chiều thu héo úa.
Tự nhủ thầm hoàng hôn có màu nhớ
Như một mảnh ký ức đã vội quên...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.