Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 17:51, số lượt xem: 31

Những cơn giông làm tóc em rối bời,
Tháng năm nghiêng lệch một miền tuổi nhỏ.
Giữa bao chông chênh của lòng người, lòng gió,
Có một người lặng lẽ bước về em.

Không hứa hẹn những điều quá lớn,
Chỉ dịu dàng buộc mái tóc em lên.
Ấy vậy mà bao muộn phiền tơi tả,
Theo từng sợi tóc lặng lẽ buông quên.

Có những điều chẳng cần lời xác nhận,
Chỉ một cử chỉ cũng đủ gọi thành yêu.
Bởi yêu đâu bắt đầu từ những lời hoa mỹ,
Mà từ cách một người gìn giữ một người.

Thì ra là anh...
Người em yêu, và cũng là người em biết yêu.
Không bởi anh mang những điều rực rỡ,
Mà bởi nơi anh, lòng em tìm thấy bình yên.

Và anh cũng hiểu, giữa muôn vạn cuộc đời,
Người anh yêu, người anh biết yêu, là em.
Cô gái nhỏ mang trái tim dịu dàng đến lạ,
Biết lặng im để sưởi ấm những ngày buồn.

Em chẳng kiêu hãnh như mùa hoa nở rộ,
Chỉ bình dị như buổi sớm sau mưa.
Chính điều bình dị tưởng chừng rất nhỏ,
Lại khiến lòng anh thương nhớ đến vô ngần.

Anh nghĩ về em trong những ngày rất dài,
Em cũng nghĩ về anh qua từng khoảng lặng.
Hai nỗi nhớ không cần lên tiếng gọi,
Vẫn tìm về nhau như sông gặp biển.

Có lẽ vì tình yêu chân thành là thế,
Chẳng ồn ào để chứng tỏ với nhân gian.
Đi qua bao đổi thay của lòng người,
Vẫn âm thầm giữ lấy điều mình đã chọn.

Thương cả chúng mình.
Thương một tình yêu biết lớn cùng năm tháng.
Thương những đợi chờ không thành lời kể,
Những lo toan giấu kín dưới nụ cười.

Bởi tình yêu chưa bao giờ chỉ là cảm xúc.
Đó còn là sự lựa chọn được lặp lại mỗi ngày.
Là bản lĩnh để cùng nhau đi hết bão giông,
Là trách nhiệm giữ lời với những điều mình tin.

Người ta vẫn có thể yêu bằng những phút say mê,
Nhưng chỉ có thể ở lại bằng lòng thuỷ chung và tử tế.
Hạnh phúc không được dựng nên bởi những điều phi thường,
Mà bởi vô vàn điều nhỏ bé chưa từng bỏ cuộc.

Vậy nên nếu mai này gió còn làm tóc em rối,
Anh vẫn sẽ dịu dàng buộc tóc em lên.
Buộc lại những chông chênh của tháng năm đã cũ,
Buộc lại những nỗi buồn từng lạc giữa nhân gian.

Để từ đó, mỗi sớm mai nhìn về phía trước,
Em biết phía sau mình luôn có một bờ vai.
Còn anh biết, giữa muôn trùng biến động,
Có một mái tóc để cả đời mình dịu dàng buộc lại.

Để chúng mình,
Không chỉ yêu nhau trong những mùa hoa nở,
Mà còn đủ bình yên đi qua những mùa giông gió,
Và nắm tay nhau đi hết một đời yêu.