Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

- Hỡi lân ông! Gió mới đã bay qua,
Ngồi làm chi, tóc điểm mấy tơ già?
Gà đã gáy, phương đông trời sáng bạch!
........
Và tôi thấy một lâu đài cẩm thạch
Đang dở xây nhưng đã đẹp phi phàm;
Một biển vàng đề rõ chữ: “Đại Nam”,
Thềm muôn bậc, cột rồng lăng khí biếc.
Trong xưởng lớn ức muôn người làm việc,
Những thợ xây, đủ già, trẻ, gái, trai;
Họ vang ca tranh đua khéo phô tài
Và thân ái đỡ nhau không tính sức.
Khắp các ngả trên những đường sáng rực,
Xe bụi mù tải gỗ tự non xa;
Ngoài biển khơi phấp phới muôn thuyền hoa,
Khoang chật ních đá muôn màu đem lại.
Trên không sáng những nàng tiên êm ái
Rắc muôn hoa tô diểm cảnh vườn hồng.
Và bốn phương sực nức áng hương xông,
Chim chóc đến hót chào quang cảnh mới,
Vật liệu tiếp, đoàn thợ xây phấn khởi
Trổ tài hoa quyết dựng chốn trần ai
Một kỳ công, một đệ nhất lâu đài.
Chợt vang động tiếng “dô ta” kéo đá.
Ban mệnh lệnh, dậy tiêng hô thợ cả,
Lửa thần truyền qua sóng mắt long lanh,
Tiếng đục pha tiếng búa động khung xanh,
Tiêng bào gặp tiếng cưa như gió rít.
Thừng lên xuông, thang người trèo kĩu kịt,
Bay trát đều, tiềng gọi vữa mau mau:
Đá chất chồng hết đống trước, đống sau,
Văng vẳng tiếng: “Xây lâu đài Đại Việt”,
Ánh dương rọi như đèn hoa khánh tiết
Chiêu tưng bừng ngày hội lớn lao công.
Họ say sưa trong cuộc gắng xây chung,
Tôi đứng đó, không một ai đếm xỉa.
Sượng sùng quá, mắt thốt nhiên tràn lệ
Toi lao thân vào giữa đám người say,
Nói nghẹn ngào: “cho tôi giúp một tay”,
Và lúc ấy, tôi tỉnh bừng giấc mộng,
Lệ mừng tủi trên má dân còn đọng.


Trích trong tập Nhất điểm linh đài.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]