Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Xem qua thư gửi rất kinh hoàng,
Nhi nữ chà chà cũng lớn gan.
Đơn bẩm cuối lòn loài bạch quỷ[1],
Sân quỳ vất vả phận hồng nhan.
Bán mình đâu nệ phiền lòng sắt,
Chuộc tội thà xin trọn nghĩa vàng.
Tiết khí dưới trần coi ít mặt,
Cang thường càng chuộng gánh giang san.


Khám đường Saïgon tháng Sáu 1864

Khi tác giả bị quan tỉnh An Giang bắt và nộp ông cho Pháp, vợ ông là bà Lê Thị Lộc đã lặn lội đi đến nơi đó để đầu đơn xin tha cho chồng. Được tin, ông xúc động làm ra hai bài thơ này gửi bà (lúc đó, ông đã bị giải lên giam ở Sài Gòn).

Chú thích:
[1]
Ở câu này dùng chỉ quân Pháp.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]