Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ở đó ngày xưa cũng thật buồn
Mấy năm mùa lá đã phai hương
Và bông lúa chín vàng mơ ước
Biết có còn không để nhớ thương?

Thu đến Trà Niền say giấc ngủ
Qua cầu bước nhỏ dáng xanh xao
Đường xưa thơm ngát mùi bông bưởi
Có chút hương yêu của thuở nào?

Bây giờ Cầu Nhiếm có suy tư
Ngày đó mù sa mơ ước gì?
Một thoáng hồn anh chìm gió bụi
Mắt em buồn như tiễn xuân đi.

Phong Điền có mấy dòng nước ngược
Là mấy tình yêu anh gởi em
Năm tháng còn neo tìm bến đỗ
Thì anh còn mộng bóng thuyền quyên.

Anh về Phong Điền về Vàm Nhon
Qua ngã Cái Răng để nỗi buồn
Bằng chuyến xe lam chiều nắng hạ
Ân tình như sống lại dòng sông.

Cho lá sầu riêng đón bước chân
Vườn xưa rộ nở dáng thanh bình
Lúa mới trĩu cành hương vị cũ
Tiếng hò lồng lộng dưới trăng thanh.

Phong Điền Vàm Xáng và Xà No
Đường đất còn thương thuở học trò
Em đẹp như ngày anh mới đến
Bà ba áo trắng nét nhà quê.


07-1973

[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]