Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn An Bình » Cỏ hoa thời áo trắng (2019)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 08:38, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 08:38
Anh cũng mong ngày im tiếng súng
Pháo thanh bình rộ nở quê hương
Và em kỷ niệm mùa ngưng bắn
Có lá vàng bay khắp phố phường.
Tan giặc lòng anh như mở hội
Mùa xuân anh thấy có mai vàng
Mùa giao tranh cũ hờn sông núi
Mãi mãi không còn gây cách ngăn.
Trên con tàu nhỏ trở về quê
Thấy tóc em bay dạt tóc thề
Anh sẽ viết bài thơ thứ nhất
Tặng em để thấy ước mơ về.
Mây trắng sẽ về hôn tóc em
Ngày thanh bình chắc đẹp êm đềm
Dòng sông trôi tắp mùa thương cũ
Sống lại trăng vàng soi bóng đêm.
Em có thấy bên dòng lịch sử
Máu tiền nhân đẫm ướt sơn hà
Để đổi lấy miền Nam khai phá
Trong cuộc trường chinh lắm phong ba.
Thì anh còn thương quê hương anh
Thương chuyện trăm năm của chúng mình
Ngày ấy khi tàn cơn binh lửa
Ta về dựng lại địa đàng xanh.
Để hồn anh gởi qua Dương Tử
Neo bóng thuyền xuôi sóng Động Đình
Và em mùa cưới như hoa nở
Pháo đỏ giăng giăng chuyện chúng mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.