Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Ngô Nhân Tịnh » Thập Anh đường thi tập
Đăng bởi tôn tiền tử vào 24/01/2026 21:52
精忠自古有何奇,
話已投機更向誰。
世愛謙恭多見信,
時遭恐懼每生疑。
江山有夢愚臣念,
身事無聊聖主知。
早晚憑天施妙術,
免敎落魄久棲遲。
Tinh trung tự cổ hữu hà kỳ,
Thoại dĩ đầu cơ cánh hướng thuỳ?
Thế ái khiêm cung đa kiến tín,
Thời tao khủng cụ mỗi sinh nghi.
Giang sơn hữu mộng ngu thần niệm,
Thân sự vô liêu thánh chủ tri.
Tảo vãn bằng thiên thi diệu thuật,
Miễn giao lạc thác cửu thê trì.
Một lòng trung thành xưa nay chuyện ấy có lạ gì?
Lời nói đã tâm đầu ý hợp, nhưng biết nói cùng ai?
Đời thích sự khiêm cung, thường được xem trọng,
Lúc gặp việc hay hoảng hốt, bị sinh nghi ngờ.
Trong giấc mơ bầy tôi vẫn luôn nhớ nghĩ đến sông núi quê hương,
Thánh chúa biết thân thế của bầy tôi vẫn chẳng được gì.
Mỗi sớm mỗi tối, cầu xin trời ra ơn làm phép màu,
Để ta khỏi phải lưu lạc lần lữa nơi đất khách.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 25/01/2026 21:52
Tự cổ trung trinh có lạ gì?
Những lời thật dạ, tỏ cùng ai?
Khiêm cung đời thích thường tin tưởng,
Hoảng hốt nhiều phen bị ghét nghi.
Sông núi mơ màng, thần vẫn nhớ,
Tấm thân chẳng đoái, chúa hằng ghi.
Phép màu hôm sớm xin trời giúp,
Đừng để phiêu lưu mãi xứ này.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.