Tối còn nói cười nâng chén
Sớm ra đã thành mây bay
Hoàng ơi đi mô vội rứa
Không nói vợ con một lời

Gió còn lay cành long não
Chuông chùa còn thức gọi người
Sông còn ôm trăng Bến Ngự
Sao Hoàng đã thành xa xôi

Mới nửa giấc mơ với Huế
Đã nghe nguồn mạch thảo thơm
Trang văn bây chừ trắng xoá
Bóng chữ mồ côi khăn tang

Bạn bè bên Hoàng đông đủ
Mà sao trống vắng thế này
Hoàng ơi đi mô vội rứa
Phiêu bồng sợi khói nhang bay...


Huế, đêm 16/12/2006
Nguyễn Xuân Hoàng, nhà văn Huế mất khi 41 tuổi

Nguồn: Thơ tặng, NXB Hội nhà văn, 2007