Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: (Thơ nước ngoài)
3 bài trả lời: 3 bản dịch
1 người thích
Từ khoá: thơ phổ nhạc (547)
Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 22/05/2007 09:21

Лаванда

В нашей жизни все бывает.
И под солнцем лед не тает,
И теплом зима встречает,
Дождь идет в декабре.
Любим или нет, не знаем.
Мы порой в любовь играем,
А когда ее теряем
Не судьба, говорим.

Лаванда, горная лаванда,
Наших встреч с тобой синие цветы.
Лаванда, горная лаванда,
Сколько лет прошло, но помним я и ты.

Лето нам тепло дарило,
Чайка над волной парила.
Только нам луна светила,
Нам двоим на земле.
Но куда ушло все это.
Не было и нет ответа.
И теперь как две планеты
Мы с тобой далеки.


Bài thơ là lời của bài hát "Lavanda" do nhạc sĩ Matetski phổ nhạc và nữ ca sĩ Nga Sophia Rutaru trình bày.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Thuỵ Anh

Trong đời ta mọi điều đều có thể:
Dưới mặt trời băng có thể chẳng tan
Mùa Đông đón ta bằng ấm áp dâng tràn
Và tháng Chạp cũng có ngày mưa gió

Mình yêu nhau chăng – mình không rõ
Anh và em đùa giỡn với yêu đương
Đến khi hẫng bàn tay, tình tuột mất, ta thường
Tự an ủi rằng không vào duyên số!

Ơi Oải Hương, loài thảo hoa núi đá
Những bông hoa xanh biêng biếc tình ta
Dành cho anh, cho em trong buổi hẹn ngày xa
Năm tháng qua đi mà lòng không nguôi nhớ

Mùa hè ấy tặng đôi mình nắng ấm
Cánh hải âu trên sóng lượn tìm về
Trăng cũng sáng chỉ cho riêng đôi trẻ
Cho yêu đương chỉ hai kẻ trên đời

Biến mất đâu rồi những yêu dấu xa xôi?
Từ thuở ấy đến phút này vẫn không lời đáp
Anh và em giờ đây xa lắc
Như hai hành tinh kỳ lạ khác vời…

"Xin anh đừng hỏi vì sao
Tên anh em để lẫn vào trong thơ..."
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Trên đời này mọi điều đều có thể.
Dưới ánh mặt trời băng giá không tan,
Đông đón ta với hơi ấm nồng nàn –
Tháng mười hai mà vẫn mưa ào ạt.

Yêu hay không – chúng ta đâu biết được,
Bởi đôi khi ta đùa với tình yêu,
Để đến khi đánh rơi mất trong đời,
“Không phải số” – ta ngậm ngùi tiếc nuối.

Oải hương ơi, loài hoa miền rừng núi –
Biếc xanh những lần gặp gỡ ngày xưa
Oải hương ơi, loài hoa miền rừng núi…
Ta nhớ hoài dù nhiều tháng năm qua…

Hào phóng, hạ tặng đôi ta hơi ấm,
Hải âu bay trên sóng biển mênh mông,
Riêng cho ta trăng âu yếm sáng trong
Thế gian này chỉ đôi ta tồn tại

Nhưng tất cả mất đi đâu rồi nhỉ?
Câu trả lời mãi không có được mà.
Và giờ đây ta vĩnh viễn cách xa
Trên đường đời như hai hành tinh lạ.

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Đời thật chẳng thiếu gì
Băng dưới nắng cứng đơ
Mùa đông nóng đổ lửa
Tháng chạp dầm dề mưa

Yêu hay không chẳng biết
Thiệt gì mà ngại đùa.
Tình mất rồi lại khóc:
“Chẳng phải duyên như xưa”

Như hoa oải hương thừa
Xanh lè ngày ta gặp
Núi chỗ nào cũng mọc
Khiến ta chẳng thể quên

Mùa hè nắng chói chang
Hải âu bay trên biển
Trăng suông sáng thâu đêm
Ngắm đôi ta đang ngáp

Giờ biến đi đâu hết
Ai biết mà trả lời
Như hai hành tinh lạc
Ta xa nhau thôi rồi!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời