Thơ » Nga » Mikhail Lermontov
Когда весной разбитый лед
Рекой взволнованной идет,
Когда среди полей местами
Чернеет голая земля
И мгла ложится облаками
На полуюные поля,—
Мечтанье злое грусть лелеет
В душе неопытной моей;
Гляжу, природа молодеет,
Но молодеть лишь только ей;
Ланит спокойных пламень алый
С собою время уведет,
И тот, кто так страдал, бывало,
Любви к ней в сердце не найдет.
Trang trong tổng số 1 trang (9 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Trăng Quê ngày 30/03/2009 11:55
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Trăng Quê
vào 22/10/2014 14:16
Khi mùa xuân băng vỡ
Con sông sóng dập dềnh
Trên cánh đồng lúc đó
Lộ những mảng đất đen
Màn đêm buông trên mây
phủ cánh đồng xanh mướt
Giấc mơ buồn ác mộng
trong tâm hồn dại khờ
Tôi ngắm xuân non tơ
đang dường như trẻ lại
Má xuân bừng lửa đỏ
thời gian dần mang theo
Những người từng đau khổ
yêu nàng xuân sao đây.
Khi xuân sang, những tảng băng vụn vỡ
Theo dòng sông phấp phỏng trôi xuôi,
Khi giữa những cánh đồng đây đó
Mặt đất phô màu đen sẫm tinh khôi.
Và bóng tối như từ những đám mây
Phủ lên cánh đồng dần xanh mướt, -
Như giấc mơ ác độc phủ nỗi buồn
Lên sâu thẳm hồn tôi non nớt;
Tôi nhìn, thiên nhiên đang trẻ ra từng phút,
Nhưng trẻ ra hầu tô thắm đất trời;
Thời gian mãi mang đi ngọn lửa đỏ
Khiến sắc hồng phai trên má, trên môi,
Và kẻ trong tim chứa nhiều buồn khổ
Thường chẳng yêu nàng được, xuân ơi!
Gửi bởi hảo liễu ngày 22/04/2015 15:14
Khi xuân về, mặt băng vỡ bàng hoàng
Thấp thỏm trôi theo dòng sông xô đẩy,
Cánh đồng rộng tuyết ngập ngừng tan chảy
Những khoảng đen mặt đất trống lộ ra,
Và bóng tối như mây mù bảng lảng
Phủ lên cánh đồng đang hé sắc hoa, –
Giấc mơ nào ác nghiệt gieo buồn khổ
Lên ngây thơ khờ dại tấm lòng tа;
Tôi thấy chứ, vạn vật đang trẻ lại,
Nhưng trẻ ra chỉ riêng có đất trời;
Sắc hồng đang cháy êm đềm trên má
Rồi thời gian sẽ cướp mất đấy thôi.
Và lẽ thường, ai đã nhiều đau khổ,
Thì không còn yêu xuân được nữa rồi.
Gửi bởi hongha83 ngày 25/12/2025 06:58
Khi mùa xuân đập vỡ những tảng băng
Và dòng sông đưa chúng theo sóng vỗ,
Khi giữa cánh đồng hoang đâu đó
Lộ ra những dải đất màu
Và sương mù thành mây nặng trải
Trên những cánh đồng xanh non,
Thì những mộng tưởng không hay vẫn ấp ủ nỗi buồn
Trong tâm hồn của tôi thơ dại;
Tôi ngắm nhìn: nàng thiên nhiên đang trẻ lại,
Nhưng trẻ ra chỉ có nàng thôi;
Ánh lửa hồng trên đôi má bình yên ấy
Thời gian rồi cũng sẽ cuôn trôi,
Và kẻ xưa kia đã từng đau khổ,
Trong tim mình tìm chẳng thấy tình yêu!
Gửi bởi hongha83 ngày 25/12/2025 08:19
Khi xuân đến những khối băng tan vỡ
Theo dòng sông bị nước lũ cuốn trôi,
Khi giữa những cánh đồng một vài nơi
Những khoảnh đất màu đen thui đã lộ
Vá sương mù thành đám mây bao phủ
Trên cánh đồng cây cỏ hãy còn non,
Giấc mơ u uất chứa chất nỗi buồn
Trong tâm hồn của tôi còn thơ dại;
Tôi thấy nàng thiên nhiên đang trẻ lại,
Nhưng mỗi nàng được trẻ lại mà thôi;
Đôi má bình yên màu đỏ thắm tươi
Sẽ cùng nàng pha phôi theo năm tháng,
Và nhũng ai khổ đau từng mang nặng,
Tình yêu nàng chẳng tìm thấy trong tim!
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 28/12/2025 08:50
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺
vào 28/12/2025 08:50
Mùa xuân về những khối băng tan vỡ
Theo dòng sông cuồn cuộn nước cuốn trôi
Giữa những cánh đồng có một số nơi
Lộ những khoảnh đất màu đen trơ trụi
Và sương mù như đám mây giăng lối
Trên những cánh đồng cây cỏ xanh non,
Giấc mơ xấu xa nuôi dưỡng nỗi buồn
Trong tâm hồn tôi vẫn còn non dại
Tôi thấy thiên nhiên như đang trẻ lại,
Nhưng trẻ lại chỉ có nàng mà thôi
Đôi má thanh tú ngọn lửa thắm tươi
Cùng với mình thời gian dẫn theo nó
Và những ai đã từng mang đau khổ
Không thấy Tình yêu cho nàng trong tim!
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 14/01/2026 22:07
Xuân về băng nứt vỡ tan từng mảng,
Lờ đờ trên dòng nước cuộn trôi,
Giữa cánh đồng đây đó một vài nơi
Trơ ra khoảng đất màu đen sẫm.
Làn sương mù sà xuống tựa tầng mây
Phủ cánh đồng trong ngày xuân mới
Mộng dữ đưa nỗi buồn ru êm ái,
Trong mảnh hồn non dại của tôi đây.
Tôi thấy thiên nhiên hồi xuân trở lại
Chỉ con người không trẻ mãi cùng xuân.
Gò má thắm hừng lên như ánh lửa,
Cũng tắt dần cuốn theo cả thời gian.
Kẻ nếm trải đã từng nhiều đau khổ
Chẳng còn tình yêu dành cho người ấy trong tim...
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 14/01/2026 22:10
Khi xuân về, những mảnh băng tan vỡ
Trôi lang thang trên dòng nước cuộn trào,
ở đâu đó hoang vắng giữa hư không
Đất trơ trụi chuyển dần màu đen thẫm
Sương mù giăng tựa đám mây khuất lối
Trên cánh đồng thưa thớt cuộc hồi sinh,
Ác mộng nâng niu kéo những nỗi buồn
Trong tâm hồn trai ngây thơ non dại
Ta cảm nhận thiên nhiên bừng tỉnh lại,
Như chỉ riêng nàng có thể hồi xuân;
Ngọn lửa thắm trên thanh tú má môi
Theo thời gian sẽ mang đi tất cả,
Khi ai đó từng trải qua đau khổ
Tìm được sao tình yêu trong trái tim mình!
Ngôn ngữ: Tiếng Séc
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 14/01/2026 22:12
Když na jaře led roztajeti
Plave jak řeka rozbouřená,
Když místy mezi poli
Holá země zčerná
A mlha se usazuje jako mrak
Nad polomladými poli,
Zlý sen chová smutek
V mé nezkušené duši;
Vidím, jak příroda mládne,
Ale může jen ona mládnout;
Šarlatový plamen klidných tváří
Čas si s sebou odnese,
A ten, kdo tolik trpěl,
nikdy k ní ve svém srdci lásku nenajde!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.