Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 10/10/2014 03:21

Những lối đi ngạo nghễ
Cả bức tượng phong kín mùi trầm bỗng chốc mất tăm
Mưa phùn hít thở

Che miệng anh, em nói:
- Đừng hát nữa lời ca thành thán khí!
Mất hứng
Buông theo lưỡi cày đang trôi trong sương

Từng chiếc sừng trâu nhô từ hốc tối
    Đội đất lên cho cỏ mọc
    Thổi hơi ẩm vào nơi mục rã
    Những vong linh vật vã đòi tái sinh
    Đuôi chó phất cờ ngõ nhỏ
    Ngôi nhà nằm mơ được khoác lên mình một ngôi nhà khác
    Chim chóc nghe lách cách giữa thân cây tiếng viên đạn lên nòng, nấp vào
đám mây bị quay vàng trong hoàng hôn chảo lửa
     Con hà sặc khói hun mở miệng luận bàn về sự bất tử của nước và thoáng
chốc con thuyền
    Con gấu ôm trọn tổ ong buông mình từ đỉnh cây xuống nơi giăng bẫy
    .........

Những con trâu gồng mình ngập đất
Dây chão thời gian kéo căng
Nổ tung nền đất cứng

Lửa bốc cao từ những đám mây
Vong linh được hoả thiêu lần cuối

Ai đang dang tay
Nói mãi không thành tiếng


Nguồn: Mai Văn Phấn, Vách nước, NXB Hải Phòng, 2003