Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi tôn tiền tử vào 10/10/2014 03:37

Tử khí kéo ngọn bấc tới đỉnh trời
Con quạ rực sáng.

*

Khai sinh
Sau tiếng quạ kêu
Ra đi không cưỡng lại
Gói bọc được mở ra
Sự băng hoại không thể cất giấu
Thày lang đốt sách cuối vườn
Tân dược trong kho đều quá hạn sử dụng
Những phù thuỷ chịu hình phạt
Miệng bị đóng bởi những móc sắt

Khai sinh
Khi quả chuông rơi xuống bất ngờ
Chụp lên đầu người bõ già
Con cá nhảy vào đám mây tự vẫn
Buông ngang trời ngàn vạn lưỡi câu

Khai sinh
Mực đổ dưới chân và máu
vón cục ở yết hầu, phế quản
Viết một nét lên trang đầu
thấm suốt cả ngàn trang sách.

*

Bổ nhào từ đỉnh cao
Bằng đôi cánh sắc
Lấy tâm điểm xác chết
Chém toác bầu không
Gió hấp tấp không kịp băng bó.

*

Móc từ hốc mắt
những nhãn quan
Di ảnh là vật chứng
Mổ vào lưỡi
và kéo dài
Phơi dưới trời bài học khẩu ngữ
Bóc từng mảng thịt
Tháo rời tứ chi
Sổ tung lục phủ ngũ tạng

Hộp sọ vừa được dựng lên
Rêu đã phủ đầy
Không viết nổi những dòng bi ký.

*

Con quạ mơ
Mọi cái chết đều được sắp đặt


Sau tiếng quạ kêu
Ai đã tự nguyện nằm xuống.

*

Con quạ bay vào phòng
Một ngón tay yếu ớt giơ lên
Ý nói:
    Đây là họng súng
    Là lưỡi mác
    Thậm chí cuốc thuổng
    Thậm chí chính ngón tay rất cứng
Đúng hơn là đông cứng
Rồi băng đá
Rồi rữa tan.

*

Đừng đến gần bóng râm
Chúng là con quạ
Xoã cánh lúc hoàng hôn, rạng đông

Nanh vuốt bám gió
Xay nghiền lá khô
Bẻ những cành vượt

Nhà thơ trú trong bóng râm
Từng con chữ bị khoét mất mắt.

*

Trông
Sự vật
Trừng trừng
Bởi chớp mắt
Bóng quạ
Ập tới.

Bóng mình
Không cất tiếng
Sợ biến thành gà con.

*

Một số người trỗi dậy từ đám đông, khoác áo đen, mang mặt nạ đen. Vừa chạy,
họ vừa đập cánh tay vào hai bên sườn. Đầu cố ngước lên. Bóng đen bay là là
mặt đất.

*

Đậu trên chạc cây trong trạng thái bội thực và ngủ gật, con quạ mơ mỗi mẩu
thức ăn đang nén chặt trong diều biến thành quả trứng. Đàn quạ con lũ lượt chui
khỏi ngũ quan, lập tức sà xuống săn mồi theo bản năng của loài ăn thịt.

*

Những đau khổ tột cùng ngoái nhìn đời sống tưởng chừng đã chết. Áo khoác
kêu thất thanh khi đi qua bàn tủ. Máy điện thoại im lìm ngủ. Chiếc kẹp ghim mở
miệng cố giấu đi móng vuốt. Cán chổi móc vào tay người lao công, kéo chị ta về
bên hố rác. Vành mũ trên đầu kêu thảng thốt, rồi cúi xuống rỉa hết mặt nhân viên
bảo vệ. Không ai mở cổng. Nhiều người vẫn tìm được lối đi vào.

*

Những linh hồn thoát xác tìm cách quay về chiến đấu với loài quạ dữ. Sau
những loạt đạn không gây sát thương, khói hương căng thành bảng, viết con
chữ đầu tiên của bài học mới.

*

Đây là dòng cuối cùng trong một bản di chúc:
"Bắt đầu lễ Thiên táng lúc xuất hiện bóng quạ".

*

Bóng đêm chui dần vào bụng quạ.

Cả chúng ta nữa, đang cồn cào cùng dòng sông đói khát. Những giọt nước đục
tìm cách lọt qua khe vải. Mặt nước khổng lồ ghìm nén xao động, mong giữ lại
bóng cây. Bật que diêm rồi, vẫn nhớ ngọn bấc còn rất xa. Vung tay lên, nói to
một mình trong bóng tối.

Con quạ khật khừ xuyên đêm
Thảng thốt kêu

Lần đầu tiên tiếng động ra đi không vọng lại


Nguồn: Mai Văn Phấn, Vách nước, NXB Hải Phòng, 2003