Thơ » Pháp » Louise Labé
Đăng bởi hongha83 vào 13/05/2008 11:27
Ie vis, ie meurs : ie me brule et me noye.
I’ay chaut estreme en endurant froidure :
La vie m’est et trop molle et trop dure.
I’ay grans ennuis entremeslez de ioye :
Tout à un coup ie ris et ie larmoye,
Et en plaisir maint grief tourment i’endure :
Mon bien s’en va, et à iamais il dure :
Tout en un coup ie seiche et ie verdoye.
Ainsi Amour inconstamment me meine :
Et quand ie pense avoir plus de douleur,
Sans y penser ie me treuue hors de peine.
Puis quand ie croy ma ioye estre certeine,
Et estre au haut de mon desiré heur,
Il me remet en mon premier malheur.
‡ Je vis, ‡ je meurs : ‡ je me ‡ brûle et me ‡ noie.
J’ai chaud extrême en endurant froidure :
La vie m’est et trop molle et trop dure.
‡ J’ai grands ennuis ‡ entremêlés de ‡ joie :
Tout à un coup ‡ je ris et ‡ je larmoie,
Et en plaisir maint grief tourment ‡ j’endure :
Mon bien s’en va, et à ‡ jamais il dure :
Tout en un coup ‡ je seiche et ‡ je verdoie.
Ainsi Amour inconstamment me ‡ mène :
Et quand ‡ je pense avoir plus de douleur,
Sans y penser ‡ je me ‡ trouve hors de peine.
Puis quand ‡ je crois ma ‡ joie être certaine,
Et ‡ être au haut de mon ‡ désiré heur,
Il me remet en mon premier malheur.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 12/05/2008 11:27
Sống thiêu đốt rồi chết trong ngụp lặn
Sốt vô cùng và lạnh cũng thấu xương
Đời tôi đầy êm ả lẫn thê lương
Lắm buồn khổ lẫn xen niềm vui sướng
Khi bất chợt tôi khóc, cười ngã ngớn
Lúc vui chơi sao tâm trí não nề
Hạnh phúc đã ra đi mãi chẳng về
Trong phút chốc khô tàn thân cây lá
Và như thế tình tôi thay đổi lạ
Khi lòng đau chất ngất ngỡ không nguôi
Thì khổ đau bổng chốc lại rời tôi
Để khi tôi nắm chặt lấy niềm vui
Và tin tưởng đỉnh cao giờ hạnh phúc
Lại là khi tai họa đến đầu tiên
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm kia 22:40
Tôi sống, tôi chết, chìm sâu,
Khi thì nóng bỏng, khi đau lạnh lùng.
Đời vừa mềm mại lạ lùng,
Lại vừa khắc nghiệt khốn cùng, xót xa.
Vui mừng lẫn lộn xót xa,
Vừa cười chưa dứt, lệ nhoà tuôn rơi.
Trong niềm cực lạc chơi vơi,
Biết bao cay đắng rã rời tâm can.
Phút này hạnh phúc tiêu tan,
Phút sau lại thấy ngập tràn thiên thu.
Lúc thì héo úa sương mù,
Lúc thì nhựa sống mướt dù cây xanh.
Tình yêu tráo trở, loanh quanh,
Dẫn đường tôi bước bấp bênh tháng ngày.
Cứ ngỡ đau đớn đong đầy,
Thì bỗng thoát khổ, lòng này thảnh thơi.
Tưởng rằng hạnh phúc tới nơi,
Đứng trên đỉnh quả tuyệt vời ước ao.
Ngờ đâu Thần lại đẩy nhào,
Trả tôi về với nghẹn ngào thuở xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.