Thơ » Pháp » Louise Labé
Đăng bởi Trần Đức Phổ vào 17/10/2020 23:57, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 17/10/2020 22:05
Ne reprenez, Dames, si i’ay aymé :
Si i’ay senti mile torches ardantes,
Mile trauaus, mile douleurs mordantes :
Si en pleurant i’ay mon temps consumé,
Las que mon nom n’en soit par vous blamé.
Si i’ai failli, les peines sont presentes.
N’aigrissez point leurs pointes violentes :
Mais estimez qu’Amour, à point nommé,
Sans votre ardeur d’un Vulcan excuser,
Sans la beauté d’Adonis acuser,
Pourra, s’il veut, plus vous rendre amoureuses.
En ayant moins que moy d’ocasion,
Et plus d’estrange et forte passion.
Et gardez vous d’estre plus malheureuses.
Ne reprenez, Dames, si ‡ j’ai aimé :
Si ‡ j’ai senti ‡ mille torches ‡ ardentes,
Mille travaux, mille douleurs mordantes :
Si en pleurant ‡ j’ai mon temps consumé,
Las que mon nom n’en soit par vous blamé.
Si ‡ j’ai failli, les peines sont ‡ présentes.
N’aigrissez point leurs pointes violentes :
Mais estimez qu’Amour, à point nommé,
Sans votre ardeur d’un ‡ Volcan excuser,
Sans la beauté d’Adonis ‡ accuser,
Pourra, s’il veut, plus vous rendre amoureuses.
En ayant moins que ‡ moi d’occasion,
Et plus ‡ d’étrange et forte passion.
Et gardez vous ‡ d’être plus malheureuses.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Trần Đức Phổ ngày 17/10/2020 23:57
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Trần Đức Phổ
vào 18/10/2020 00:10
Đừng mắng tôi khi yêu em, nàng hỡi
Lửa yêu đương ngàn đuốc cháy trong lòng
Và ham muốn và đau thương ngàn nỗi
Và nghẹn ngào những ngày tháng chờ mong
Tiểu thư ơi! Đừng đùa trêu tôi nữa
Thất bại này đau khổ chỉ riêng tôi
Đừng đem cay đắng bồi thêm nữa
Hãy biết được yêu thế đủ rồi
Chẳng chê Lửa Ái làm say đắm
Chẳng trách Phan An đẹp lạ thường
Nếu như có kẻ làm em thích
Không cần do dự một tình thương
Không lý do gì tôi được chọn
Sắc dục nàng ơi, thật khó lường
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 24/05/2026 13:22
Xin các mệnh phụ đừng trách nếu tôi yêu,
Nếu đã bỏng rát ngàn ngọn đuốc thiêu,
Ngàn nỗi đớn đau, ngàn điều cay đắng,
Nếu những đêm dài khóc trong thầm lặng.
Ôi xin đừng trách, đừng hạ nhục tên tôi,
Tôi có lầm lỗi, khổ hình chịu rồi.
Đừng làm nhọn thêm mũi gai cào xé,
Hãy nhớ Thần Tình một ngày có thể,
Chẳng cần lửa Vulcan để biện minh,
Chẳng mượn Adonis quyến rũ sắc hình,
Vẫn khiến các người chìm trong bể ái.
Dẫu ít cớ hơn lòng tôi vụng dại,
Vẫn mang tình si cuồng dại, lạ lùng...
Hãy giữ mình kẻo bất hạnh khốn cùng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.