Giờ đây khi gặp lại anh
núi rừng cháy đỏ ra thành tro than
bầu trời tăm tối vô vàn
loài chim di trú từng đàn trong đêm.

Buồn khi em nghĩ về chim
Ai người quá vãng không nhìn thấy chim–
những gì ta khắc trong tim
rồi không còn nữa để chìm lãng quên.

Linh hồn còn biết siết rên?
Nhủ lòng có lẽ nên quên chuyện đời
Chẳng cần lắm những niềm vui
Chỉ xin giản dị cái tôi không còn
Khó mà tưởng được gì hơn.