Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: trong mot chieu khong gio (1) trong một chiều không gió (1)
Đăng ngày 03/11/2025 17:04, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lưu Văn Mạnh vào 23/12/2025 23:40, số lượt xem: 309

Ngày xưa ấy, lớp học chiều nghiêng nắng
Một chàng trai yếu chân tay, yếu cả phận đời
Vẫn mỉm cười dù chữ viết chậm ba lần người khác
Chỉ vì bên kia, có ánh mắt của một người

Cô gái ấy hiền như cơn gió sớm
Đẹp đến mức làm ai yếu lòng cũng muốn gần
Nhưng lòng cô rộng, không hề kiêu hãnh
Và giữa bao người chẳng hề nói yêu ai

Một chiều năm lớp Chín, gió rụng rời cổng trường
Mấy anh khoá trên chặn đường, giọng khinh khỉnh:
“Thằng đó mà cũng dám thích L à?”
Và có ai đó cười: “Thế mà L lại thích cái thằng này!”

Câu nói ấy như vết dao vô hình
Cắm vào tim cậu học trò chưa hiểu hết tình yêu là gì
Từ đó, anh mang theo một niềm ngộ nhận ngọt ngào
Cứ tưởng mình đã được thương, nên dám mơ, dám nhớ

Họ ngồi cạnh, nói những lời vụn vặt
Về Kim Trọng, Thuý Kiều, về chuyện tình nhân gian
Anh viết lên bàn câu thơ vụng dại:
“Nếu anh trót yêu em… nghĩ sao?”

Cô chỉ cười hỏi nhẹ như gió thoảng:
“Mạnh thích ai mà viết câu này đây?”
Anh chưa kịp đáp tiếng thầy vang cửa lớp
Giấc tỏ tình tan vào tiếng phấn rơi

Rồi năm tháng xoay, lớp ngăn hai dãy
Mỗi bên một góc vẫn liếc nhìn nhau
Trong bài thơ “Tôi yêu em” run rẩy
Cô đỏ mặt quay đi, chẳng dám nhìn lâu

Tuổi mười tám, anh gom hết can đảm
Viết thư tình, gửi hết cả trái tim
Nhưng cô lặng im chẳng một lời hồi đáp
Buổi liên hoan, anh say ôm em giữa đám đông

Cô sợ hãi chạy đi
Để lại sau lưng ánh mắt bàng hoàng của kẻ khờ yêu quá mức
Một tuần sau, cô cười như chưa từng có chuyện gì
Nhưng trong lòng anh, một cơn giông đã nổi

Năm tháng trôi, hai người xa mãi
Số điện thoại cô chỉ còn là khoảng trắng
Tin nhắn anh gửi, không lời hồi âm
Cô đổi sim, như muốn cắt đứt cả một thời mộng

Rồi cô kết hôn, anh cũng vậy
Thế giới riêng rẽ, chẳng còn giao nhau
Mãi đến ngày cưới đào hào cùng lớp
Họ ngồi đối diện không ai nói được gì

Chỉ có một thoáng má cô ửng đỏ
Và tim anh, như quay lại thuở nào
Cả bàn tiệc ồn ào
Mà giữa hai người là một khoảng lặng sâu như đại dương

Mười năm sau, mạng xã hội vô tình
Đề xuất lại tên cô: “Cơn gió hạnh phúc.”
Anh bấm kết bạn cô từ chối
Nhưng rồi anh nhắn:

“Ngày xưa… em có thích tôi không?”
Ba ngày sau, một dòng tin lạnh lẽo:
“Tôi là người có gia đình,
Và tôi chưa từng thích ông.”

Trái tim anh nặng như sắt đá
Nhưng rồi anh viết:
“Cảm ơn vì sự thật,
Dù đau lòng, vẫn hơn dối trá.”

Cô im lặng.
Rồi một chiều, cô viết lên mạng:
“Có phải sự thật luôn luôn khiến ta đau lòng?”
Dòng trạng thái ấy anh đọc cả giờ

Không hiểu, chỉ thấy lòng mình rối
Khi cô xoá đi, trong tim anh lại bùng lên câu hỏi:
“Vì sao em viết, nếu không có điều gì rung động?”

Không ai nói gì
Không lời hứa, không níu kéo
Một dẩu hỏi mờ? khép lại một chương thơ
Nhưng cũng mở ra một mùa an yên trong lòng cả hai

Bởi tình yêu này, không ai sai cả
Anh yêu thật cô chỉ không thể yêu lại
Nhưng cả hai đều đã trưởng thành
Từ một mối tình chẳng thuộc về nhau

tháng 10/2025
Bài thơ như truyện kể chi tiết từ phía tôi