Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em hỏi: Tình yêu là gì nhỉ?
Mắt long lanh như sóng vỗ chân trời
Tôi bối rối, nghe tim mình khe khẽ
Như ngọn gió vừa chạm đến khung trời

Tình yêu đó… là em – là tôi đấy
Như thuyền kia cần biển rộng bao la
Biển lặng thẳm, sâu không bờ không bến
Thuyền đi hoài vẫn nhớ bến mình qua

Biển đôi lúc cuồng phong giông bão
Thuyền nghiêng mình mà chẳng dám rời xa
Dẫu mỏi mệt qua trăm nghìn hải lý
Vẫn quay về – vì chẳng thể cách xa

Tình yêu ấy – không chỉ là ngọn gió
Là con nước dịu êm giữa khuya rằm
Là khát vọng vượt trùng khơi thăm thẳm
Là nhớ thương neo chặt giữa trăm năm

Em cười khẽ: Sao anh không nói sớm?
Tôi lặng thầm nhìn bóng nắng nghiêng nghiêng
Bởi tình yêu… đâu cần lời to tát
Chỉ cần em – là có cả thuyền, biển riêng.