Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 06/11/2025 18:59, số lượt xem: 113

Bữa cơm canh rau một thời bì bõm
Nước muối pha màu bốn đứa một mâm
Trời Sài Gòn xanh cao bao ước vọng
Bước chân năm nào cuốn lấy tuổi thanh xuân
Hai buổi học sáng chiều ghiền cơn ngủ
Tuổi vào yêu nào nói trọn đôi lần
Ừ... thích lắm khi sương mai còn giăng phủ
Buổi sáng đến trường hàng cây nhớ hay quên
Bé gái nhỏ trước cổng trường như gọi
Nụ cười thơ ngây cánh én đón xuân về
Món ăn sáng khoai mì thơm mùi dừa trắng
Trắng trang vở đầu đời cho thắm tương lai
Anh và tôi bốn phương trời hội tụ
Đứa miền Tây sông nước ngọt ngào tôm cá
Đứa miền Đông cây trái quanh mùa khoe sắc
Chỉ một tiếng chung nào phân danh phận
Để lại sau lưng dẫu cơ cực nhọc nhằn
Tôi vẫn nhớ... chắc rằng không ai quên lãng
Cơm độn khoai nhiều lẫn hạt bo bo
Niềm vui nhỏ đợi chờ đêm ca nhạc
Nhà văn hoá năm nào...ca khúc chính trị khoác áo đổi thay
Như tìm gặp dưới hàng me năm cũ
Có tự bao giờ khao khát trời tự do
Khi đêm xuống ly cà phê quen thuộc
Vỉa hè quán cóc góc đường Lê Thánh Tôn
Đốt muộn phiền khói thuốc lá trên tay
Bao vọng ước trời đầy sao xa thăm thẳm
Để chờ ai cho thời gian xây lối mộng
Ngọt môi mềm bên ghế đá chiều công viên
Sài Gòn đó đón ta không lời hẹn
Góc giáo đường quanh quẩn đợi Đông sang
Hang bê lem nghe vọng tiếng kinh cầu
Con ngoại đạo... nhưng Con tin có Chúa
Ngự ngôi cao ban ánh sáng hồng trần cứu rỗi
Giáng sinh về ân phúc ấm trần gian
Cho tôi nắm bàn tay nhau thật chặt
Đêm giã từ nghe tiếng hát niềm vương
Vui đi nhé rồi mỗi người một ngả
Phút phân kỳ gửi trọn lời... chưa nói yêu ai
Mùa xuân đến mùa xuân rất vội
Thoáng dáng em về... hoa mai nở rộ hồn tôi
Nghe quanh đây hương khói phút giao mùa
Bàn tay nào chung đắp mộng trùng dương