Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nơi bông lúa uốn câu soi mặt nước
Toả hương trong nỗi nhớ người xa
Đời sau nhận từ trái tim đời trước
Những hạt vàng lấp lánh phù sa

Nơi đàn cá lượn lờ rung sóng bạc
Tôm búng càng thức giỡn sao khuya
Chú cò trắng lội tìm mồi ngơ ngác
Tổ con chim cun cút canh đường đi

Nơi lặng im đất vặn mình biến hoá
Nở sinh nghìn câu tục ngữ ca dao
Dòng mương chở đám mây trôi yên ả
Ráng chiều vàng pha lửa ngỡ chiêm bao

Nơi anh được gặp em ngày gặt hái
Bên đê, ngồi, chung một mo cơm
Em trao anh vụng về nhành hoa dại
Bồi hồi anh lạc giữa mùi thơm

Ôi cái nơi ríu ran lời chiền chiện
Bên luống cày mẹ đẻ rơi anh
Anh bắt dế, thả diều, say én liệng
Bỏ cơm chiều, mẹ phạt vào chân

Chính nơi ấy là nơi dài ngọn gió
Khi trăng quầng khao khát trận mưa giông
Cha hiểu trời qua sắc màu ngọn cỏ
Anh hiểu em qua công việc cấy trồng

Là nơi ấy trong anh giờ chưa ngủ
Giọt mồ hôi thổn thức niềm đau
Đất dẫu cũ, người ơi xin đừng cũ
Cho nơi cây để nhớ mãi nguyên màu.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]