Tây lên đỉnh ngọn Hương Lô,
Ngoảnh nam, thác nước trắng phô lưng trời.
Ba trăm trượng, suối treo vời,
Phun qua khe thẳm, xa khơi dặm trường.
Thoắt như chớp sáng phi thường,
Mơ hồ cầu trắng vắt ngang lưng trời.
Mới kinh sông Hán tuôn rơi,
Nửa dòng tung rắc giữa trời mây cao.
Ngẩng trông khí thế dâng trào,
Hùng thay công sức trời cao tạo thành!
Gió khơi thổi chẳng đứt dòng,
Trăng sông soi thác, hoá trong tựa trời.
Không trung nước bắn tơi bời,
Hai bên vách biếc gột phơi sạch làu.
Ngọc bay ráng nhẹ muôn màu,
Bọt trào sôi đá, vực sâu vang rền.
Ta yêu danh thắng thiên nhiên,
Đối cùng cảnh ấy, lòng liền thảnh thơi.
Nước tiên súc miệng tuyệt vời,
Lại đem bụi tục trên người rửa tan.
Thoả lòng ước nguyện bao năm,
Nguyện từ nhân thế, gửi thân non ngàn.


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.