Thơ » Trung Quốc » Thịnh Đường » Lý Bạch
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 01:11
西登香爐峰,
南見瀑布水。
掛流三百丈,
噴壑數十里。
欻如飛電來,
隱若白虹起。
初驚河漢落,
半灑雲天里。
仰觀勢轉雄,
壯哉造化功。
海風吹不斷,
江月照還空。
空中亂潈射,
左右洗青壁;
飛珠散輕霞,
流沫沸穹石。
而我樂名山,
對之心益閑;
無論漱瓊液,
還得洗塵顏。
且諧宿所好,
永願辭人間。
Tây đăng Hương Lô phong,
Nam kiến bộc bố thuỷ.
Quải lưu tam bách trượng,
Phún hác sổ thập lý.
Hốt như phi điện lai,
Ẩn nhược bạch hồng khởi.
Sơ kinh Hà Hán lạc,
Bán sái vân thiên lý.
Ngưỡng quan thế chuyển hùng,
Tráng tai tạo hoá công.
Hải phong xuy bất đoạn,
Giang nguyệt chiếu hoàn không.
Không trung loạn tông xạ,
Tả hữu tẩy thanh bích.
Phi châu tán khinh hà,
Lưu mạt phí khung thạch.
Nhi ngã lạc danh sơn,
Đối chi tâm ích nhàn.
Vô luận thấu quỳnh dịch,
Hoàn đắc tẩy trần nhan.
Thả hài túc sở hảo,
Vĩnh nguyện từ nhân gian.
Từ phía tây lên ngọn Hương Lô,
Nhìn về phía nam thấy dòng thác nước.
Dòng nước treo cao ba trăm trượng,
Phun qua khe núi xa mấy chục dặm.
Thoắt như tia chớp bay tới,
Thấp thoáng tựa cầu vồng trắng dựng lên.
Mới nhìn giật mình tưởng Ngân Hà rơi xuống,
Một nửa dòng nước tung vãi giữa mây trời.
Ngẩng nhìn, khí thế càng thêm hùng vĩ,
Lớn lao thay công sức của tạo hoá!
Gió mạnh thổi mãi mà dòng thác không đứt,
Trăng trên sông chiếu vào, thác lại hoá thành trong suốt.
Giữa không trung, những dòng nước hỗn loạn bắn ra,
Gột rửa các vách núi xanh hai bên.
Những giọt nước như ngọc bay tung trong làn ráng nhẹ,
Bọt nước cuồn cuộn sôi quanh những tảng đá cao lớn.
Còn ta vốn yêu thích danh sơn,
Đứng trước cảnh này, lòng càng thêm thanh thản.
Chẳng những có thể súc miệng bằng dòng nước ngọc,
Mà còn có thể rửa sạch bụi trần trên dung nhan.
Hãy thoả nguyện ưa thích vốn có từ lâu,
Ta mãi muốn từ biệt cõi đời trần tục.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Tây lên đỉnh ngọn Hương Lô,
Ngoảnh nam, thác nước trắng phô lưng trời.
Ba trăm trượng, suối treo vời,
Phun qua khe thẳm, xa khơi dặm trường.
Thoắt như chớp sáng phi thường,
Mơ hồ cầu trắng vắt ngang lưng trời.
Mới kinh sông Hán tuôn rơi,
Nửa dòng tung rắc giữa trời mây cao.
Ngẩng trông khí thế dâng trào,
Hùng thay công sức trời cao tạo thành!
Gió khơi thổi chẳng đứt dòng,
Trăng sông soi thác, hoá trong tựa trời.
Không trung nước bắn tơi bời,
Hai bên vách biếc gột phơi sạch làu.
Ngọc bay ráng nhẹ muôn màu,
Bọt trào sôi đá, vực sâu vang rền.
Ta yêu danh thắng thiên nhiên,
Đối cùng cảnh ấy, lòng liền thảnh thơi.
Nước tiên súc miệng tuyệt vời,
Lại đem bụi tục trên người rửa tan.
Thoả lòng ước nguyện bao năm,
Nguyện từ nhân thế, gửi thân non ngàn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.