Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 15:11
Bà con lẳng lặng mà nghe,
Tôi kể chuyện vè diệt ác trừ gian.
Đưa lệnh Chính phủ ra bàn,
Trường kỳ kháng chiến, nguy nan chẳng thà.
Bà con giết chó, phá nhà,
Đình, chùa, miếu, vũ,… ông bà cũng đồng tâm.
Bảo an, bảo vệ chớ lầm,
Đốt nhà, cướp của hại dân rõ ràng.
Anh em ơi, cảm tử xung phong!
Gửi thư lên Cụ, đục trong thế nào.
Kêu lên một tiếng: đồng bào!
Phen này phải tỏ tài cao đánh liền.
Đất ta nó ở luyên thuyên,
Đem dây nô lệ xích xiềng nhà ta.
Anh em mình nghĩ ngái suy xa,
Trừ loài nịnh tặc, đưa ra khỏi bờ.
Nước nhà bối rối như tơ,
Đã Tây với lính đổ bộ Lăng Cô rộn ràng.
Lại thêm bảo vệ, bảo hoàng,
Thò tay bợ đít, hai hàng đi theo!
Đến đâu bắt chó, bắn heo,
Dân ta người chạy xuống biển, kẻ lo trèo non cao.
Phen ni nó quyết hại đông bào,
Đứng lên diệt nó, có lẽ nào sợ chi.
Mai kia nước nhà độc lập, thống nhất tam kỳ,
Pháp về xứ Pháp, chúng bây đi lối nào?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.