Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Nghe vẻ nghe ve,
Nghe vè con gái,
Gái ba dư mà anh không để.
Việc nhà bê trễ,
Ăn no sanh tệ.
Làm biếng đi ngủ,
Ba năm dư anh không để,
Việc hỗn hào chẳng kể mẹ cha.

Anh em cô bác lẳng lặng mà nghe.
Tay sang bút ngọc đặt vè gái hư.
Nấu cơm bữa thiếu bữa dư,
Bữa sống bữa nhão cũng như cháo bổi.
Đụng đâu cũng lết cũng ngồi,
Nấu cơm mỗi bữa đập nồi đập ơ.
Rửa chén cái sạch cái dơ,
Đầu cổ xấp xãi như tơ rối nùi.
Gặp đâu cũng bốc cũng chùi,
Hay bôi trong áo như nùi giẻ lau.
Mặc quần ống thấp ống cao,
Ngủ quên trời mọc sáng nào cũng trưa.
Chị em nghe nói không vừa,
Đi dang chỗ khác bỏ chừa tánh hư.
Hỗn hào cha mẹ không từ,
Mặt mày lọ nghệ giống như ôn hoàng.
Không ai dọn dẹp lăng xăng,
Rổ, sàng, cái ném cái văng tan tành.
Nồi ơ chẳng biết lủng, lành,
Bắc lên nước chảy tan tành tắt tro.
Thổi lửa cái mặt buồn so,
Đổ thừa ông táo ho hen um xùm.
Quần áo không vá cột đùm,
Mang chày mang lưới như chùm trái nho.
Việc chi nó chẳng chịu lo,
Làm gà làm vịt cứ kho ăn hoài.
Quét nhà lông mốt lông hai,
Cặp mắt dáo dác ngó trai ngoài đường.
Bởi vậy thiên hạ khinh thường,
Cho nên họ mới đặt vè gái hư.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]