Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 10:26
Bà con lẳng lặng mà nghe,
Cho tôi thành kính kể chuyện vè sau đây:
Trận càn Phú Thạnh vừa rồi,
Tập trung Mỹ nguỵ có đôi tiểu đoàn.
Khoe khoang đôi đám xe tăng,
Trên trời mấy chiếc trực thăng hiện về.
Ngoài kia sáu chiếc thấp sê,
Từ ngoài cửa Thuận chạy về đến đây.
Đi ngày mồng sáu tháng hai,
Đến ngày hai mươi mốt mới quay trở về.
Nói ra thì cũng thảm thê,
Nhà thiêu ruộng cháy, tứ bề tan hoang!
Trâu bò, gà lợn cùng đàng,
Dưới làn mưa đạn, căm gan kẻ thù.
Cuộc đời là cảnh phù du,
Ta không muốn kể bọn côn đồ làm chi
[…]
Ngoài vào mấy chiếc tàu con,
Cũng đều hoảng sợ, lon ton chạy về.
Trên đường thấy xác ê hề,
Thằng nghiêng thằng ngả dầm dề kêu vang.
Quân ta chật cả lũng làng,
Chống càn một trận hả thay căm thù.
En lờ mười chín: Alô!
Hỏi rằng Mỹ thắng hay thua trận này?
Chỉ huy mới trả lời ngay:
Thắng thua chưa biết, trận nay tan tành,
Huê Kỳ bỏ xác một trăm,
Xe tăng ba chiếc lật nghiêng xuống hào.
Còn quân giải phóng đi đâu?
En lờ mười chín hãy mau kịp dò.
Nào kêu trực vận “thắng to”,
Để mà chở xác kịp cho trong ngày!
Còn ta ở lại nơi đây,
Đốt nhà cướp của xong rồi sẽ đi.
Nói ra thì cũng dị kỳ,
Đánh giặc thua trận lại đi đốt nhà.
Đồng bào khắp nẻo gần xa,
Hãy về Phú Thạnh ghé qua Viễn Trình.
Để xem cho rõ sự tình,
Thù căm giặc Mỹ vô cùng dã man.
Toàn dân nhất quyết một lòng,
Chung tay góp sức diệt tan bọn này.
Muốn giành hột lúa, củ khoai,
Muốn giành mảnh đất tương lai cho mình,
Ta nên hợp lý, hợp tình,
Tổ quốc đi trước, gia đình theo sau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.