Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 02:32
Hai bên lẳng lặng mà nghe,
Tôi kể chuyện về con gái xóm ni,
Cớ chi ở rứa, chịu sầu bị một mình.
Công ơn cha mẹ sinh thành,
Nơi mô kiến định thì đành một nơi.
“Em không sợ khi trái gió trở trời,
Đổ buồng khát nước, lấy ai mà nhờ?”
“Em còn một đứa đang thơ,
Cha già mẹ yếu, nghĩa tóc tơ chưa đền.
Ở làm răng cho vẹn cả hai bên,
Hiếu cha trà đặng, duyên mình mới xong.”
“Cớ sao đêm tưởng ngày trông,
Ôm duyên em đợi bao đông rứa hoài.
Biết rằng chữ duyên đặng hoà hai,
Kẻo mà phấn nhạt son phai uổng đời!
Căn duyên do bởi ông trời,
Biết nơi mô phú quý, biết nơi mô cơ hàn.
Hay em có số ông nhang,
Chờ nơi phú quý, giàu sang sum vầy?
Nào khi em ước trên mây,
Đố em thoát khỏi mắc dây bìm bìm!
Cao thì khó với khó vin,
Thấp thì không bẻ cũng im lọng chừng.”
“Cực chi mà cực quá chừng,
Không trai lấy gái thế phần con trai!
Cơ chỉ cha có con trai,
Làm răng đến nỗi con lạc loài căn duyên.
Đêm nằm cảng nghĩ cảng phiền!…”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.