Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cửa đông tiếng súng nổ đùng đoành,
Quan Bố mau chân đã trụt thành[1].
Chỉ cái non gan mà bất học,
Chăm câu già chạy để thâu sanh[2].
Xui lòng Hoài Đức[3] lây thêm ghét,
Gớm mặt Sơn Tây muốn dứt tình.
Quan lại có đâu mà tệ thế!
Ngàn thu một tiếng để lưu danh.


Quan bố tức bố chính Phan Văn Tuyển.

Chú thích:
[1]
Ông trèo thành bỏ chạy lên Sơn Tây.
[2]
Trộm sự sống.
[3]
Thành bị hạ, quan Bố chánh Phan Văn Tuyển chạy trốn lên Hoài Đức và Sơn Tây.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]