Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Mây mưa đánh đổ đá vàng,
Yêu ai nên mệt, tưởng gì đến xuân.
Phận đành chịu số phong trần,
Sớm trưa chỉ có một lần mà thôi.
Con nhện vàng mắc búi tơ rồi,
Đem thân mà trả nợ đời cho xong.
Còn đương bối rối trong phòng,
Chăn loan đệm quế, dốc lòng đợi ai.
Ngày xuân tháng hãy còn dài,
Nguyệt mai còn đó, trúc mai vội gì.
Chơi xuân kẻo lỡ quá thì,
Xuân qua ngoảnh lại còn gì là xuân.
Chị Sáu ơi! Trong cõi trần,
Chữ xuân chỉ có một lần mà thôi.


Khảo dị:
Mây mưa đánh đổ đá vàng,
Yêu ai nên mệt, có màng gì đến xuân.
Trời sinh vào số phong trần,
Sớm trưa chỉ có một lần mà thôi.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]