Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 00:15
Tự Đức thất niên,
Mùa hè mới thấy minh niên lần đầu.
Ai nói chuyện đâu đâu.
Con cào ăn ló.
Trời sinh ra nó,
Ở bên nước người.
Trận gió ngang trời,
Cao Bình, Kinh Bắc.
Mình như sắc sắc,
Cánh mốc hồng hoàng.
Cơn cỏ cắn ngang,
Cơn ló non cắn tận đất.
Một bầy bay chặt,
Đôi ba cánh đồng.
Đứng ngoài mà trông,
Thấy như mây như khói.
Đi ngân đứng thấy,
Chúng đậu kín đồng.
Xanh xanh hồng hồng,
Tựa như là xếp.
Đưa người ra bắt,
Chúng bay nhâm trời.
Tưởng lại khúc nhôi,
Cơ trời làm hại.
Làng trên xã dưới,
Trống mõ ra đòi.
Đua nhau ra coi,
Ló đồng Cao sạch lép,
Ló đồng Thành sạch lép.
Đến mùa ra gặt,
Sào ruộng được bốn nồi.
Rộc dưới, ruộng côi,
Chỉ còn lưu rạ.
Người người khắp xã,
Nhìn vô trong nhà.
Từ trẻ chí tra,
Xuôi buồn đi cả.
Lúa thóc nỏ có,
Biết nhìn vô mô.
Khoai đỗ vừng ngô,
Cày bừa trồng tỉa.
...Ngoài chợ thì kém,
Một hộc bốn quan.
Ngày thì la van,
Đêm lo trộmk cướp.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.