Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về hôn nhân, vợ chồng
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao than trách thân phận
Đăng bởi tôn tiền tử vào 02/04/2015 09:42
Anh như trúc mọc ngoài trời,
Niêm phong má phấn, tựa ngày hôm mai.
Anh Hai chừng độ đôi mươi,
Em trông có sắc có tài em yêu.
Anh Ba như tấm nhiễu[1] điều,
Đẹp duyên lắm lắm, nhưng trời không xe.
Anh Tư nay ở mai về,
Ước gì em được lên quê chuyến này.
Anh Năm ở lại năm sau,
Rồi ra sum họp với nhau một nhà.
Anh Sáu nói rồi không lại hoàn không,
Rồi ra em biết chốn này là đâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.