Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 19:44
Nhà em phú hữu thong dong,
So ra nghề thợ mộc con dòng cũng đi.
Đầu hạc, đuôi ly,
Chi chi anh cũng biết.
Mực Tàu chỉ quyết,
Anh cũng đã làm.
Hoành tải, thép cam,
Anh đang cưa mãi mãi,
Anh đang sàm mãi mãi.
Nhủ sàm anh đang hãi,
Mới đi năm đầu.
Nghĩ đang còn lâu,
Khi nao rồi cũng biết.
Trong bụng đã quyết,
Đi ba năm tròn.
Nhà hạ con con,
Anh làm cũng được.
Nỗi niềm sau trước,
Anh than lại với nường.
Sĩ, nông, công, thương,
Xin em đừng cân đọ.
Đừng tham nơi giàu có,
Bỏ nghề thợ không thương.
Nghĩ lại cho tường,
Lấy anh đây mà cậy,
Lấy thợ này mà cậy.
Đình đền, nhà bẩy,
Đủ mẹo trong tay.
Đã cậy đến anh rồi,
Anh làm cũng được.
Khi đà y ước,
Bá nhang cổ cầm.
Làng đã nhất tâm,
Mười nghìn như một.
Ngày dựng rật rật,
Thiên hạ trong ngoài.
Rủ chắc đi coi,
Ai ai đều tắc lưỡi:
Thật là ngồi thiên trụ.
Trước làng đà bàn nhủ,
Định tiền cọc sáu trăm,
Thấy đều dựng lừng lừng,
Sau cả thưởng một ngàn,
Tiền gánh kìn kìn,
Bạn bầu rích rả.
Bốn mùa xuân hạ,
Không biết chi nắng, chi mưa.
Giá như nông nghệ cày bừa,
Gió mùa đông phải chịu,
Nắng mùa hè phải chịu.
Anh đây cưa bào đục đẽo,
Cũng ghè rượu vui thay.
Suy ra nghề này,
Anh đây đà sọi.
Suy ra nghề thợ ngói,
Dẫu đắp được rồng mây.
Nhồi đất luôn tay,
Cũng chân bùn tay lắm.
Anh ngồi anh gẫm,
Gẫm hết nguồn cơn.
Giá như nghề thợ sơn,
Cũng thậm chưng khó nhọc.
Mộc chưa làm được,
Xách giỏ chạy theo.
Gạo hết niêu treo,
Biết mần răng đây bạn,
Biết răng chừ đây bạn.
Biển hồ lai láng,
Mọi đồ vật trong nhà.
Từ cái giường em ngả lưng ra,
Đến chiếc ghế song loan em ngồi nghỉ.
Cố hương án thờ tổ tiên đỏ chói,
Cùng cái bàn em tiếp khách tình chung.
Cái rương em mở mở phong phong,
Do bàn tay anh làm ra cả,
Do đục cưa bào của anh ra cả.
Anh đi làm thợ,
Đã khắp đó đây.
Đánh bóng quang mây,
Khắp tỉnh Nam tỉnh Bắc.
Cầu mô anh cũng bắc,
Miếu mô anh cũng làm.
Anh chạm được con phượng hoàng,
Giải đồng tâm nhỏ xuống,
Giải kim tòng nhỏ xuống.
Có sắc rồng vua thưởng,
Có chữ vàng vua ban.
Về bái yết đình trung,
Gẫm làm thợ mộc như anh,
Thiên hạ mà mấy kẻ.
Chẳng mành tre sáo vẽ,
Chẳng dù ngựa nghênh ngang,
Chẳng có quan sang,
Anh đây chỉ là tay làm thợ.
Em tham nơi giàu có.
Bỏ sĩ tử văn nho.
Em cũng chẳng lấy học trò,
Số trời xanh đã định,
Số nam tào đã định.
Em đã quyết tính,
Vui duyên cùng kẻ phú gia.
Lo việc cửa nhà,
Duyên số sinh ra,
Phải răng chịu vậy.
Anh về làm nhà bảy,
Đủ mực, mẹo trong tay.
Suy ra nghề cày,
Anh đây không kém.
Lòng anh đã quyết,
Làm nghề mộc cho tinh.
Làm cái nhà cho xinh,
Cho mọi người đều biết.
Nhà anh chạm lưỡng long triều nguyệt,
Chạm tam hữu, tứ linh,
Chạm cửa võng, nghi đình,
Chạm vũ môn cá vượt.
Trên quá giang cách biệt,
Dưới anh chạm bá nhang cổ cầm.
Mười người nhất tâm,
Trăm người như một
[...]
Kẻ thời khen tốt,
Người lại khen tài.
Thiên hạ trong ngoài,
Người đi coi tắc lưỡi.
Mộc anh làm đã giỏi,
Em mang giỏ chạy theo.
Giữ gạo hết niêu treo,
Tính làm sao đây bạn,
Nghĩ thế nào đây bạn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.