Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: tình yêu (465)
Đăng ngày Hôm qua 20:10, số lượt xem: 30

Có những nỗi buồn không thành lời trách móc
Chỉ lặng im như mưa rơi giữa đêm dài.
Tôi giữ mãi một tình yêu rất thật
Để rồi nhận về… một ánh mắt xa xôi.

Ngày chưa nói, mọi thứ còn ấm áp
Nụ cười kia như chẳng có khoảng cách nào.
Ta chuyện trò, vô tư như gió thoảng
Ngỡ đâu lòng mình đã chạm được vào nhau.

Rồi một ngày, ta đem tim ra kể
Chẳng đòi chi, chỉ muốn được hiểu thôi…
Nhưng đáp lại không phải là dịu nhẹ
Mà lạnh lùng như thể… đã sai rồi.

Ánh mắt ấy không còn như ngày trước
Giọng nói kia cũng vội vã quay lưng.
Tôi đứng đó, giữa khoảng trời quen thuộc
Bỗng hoá thành kẻ lạ giữa người dưng.

Không oán trách, cũng chẳng hề hối tiếc
Vì yêu rồi đâu thể chọn đúng sai.
Chỉ buồn một điều không sao hiểu được
Sao chân thành lại khiến người ghét cay?

Có lẽ thế, tình yêu là như vậy
Đâu phải cứ trao là sẽ nhận lại đâu.
Tôi học cách mỉm cười khi nhìn thấy
Người hạnh phúc… dù chẳng phải cùng nhau.

Thành phố Hồ Chí Minh-14/4/2026