Thuở đầu mực tím nghiêng trang
Tôi đem thương nhớ gửi ngang lối chiều
Một người chẳng hứa bao nhiêu
Mà câu nói nhỏ khiến điều nhớ thương.
Từ hôm tóc rối bên đường
Lòng như có lửa vấn vương tháng ngày
Đêm dài ngồi viết heo may
Câu vui chưa trọn đã đầy xót xa.
Có lần dưới ánh trăng tà
Bàn tay vừa chạm đã nhoà khói sương
Ngỡ đâu chung một con đường
Ai ngờ kẻ ngược, người xuôi cuối mùa.
Bao dòng thơ cũ ngày xưa
Mỗi trang giấy úa như vừa biết đau
Đọc lên mới thấm một màu
Thanh xuân chẳng ngắn, chỉ mau đổi lòng.
Nhờ bao dâu bể đục trong
Tôi thôi trách những phụ công hẹn thề
Hiểu rằng trong cõi nhân mê
Gặp nhau một đoạn cũng để nhớ hoài.
Cho nên dù cuộc chia hai
Tôi không hối tiếc những ngày đã qua
Bởi từ tất cả phong ba
Tim người học được vị tha, dịu dàng.
Thành phố Hồ Chí Minh; 18h40 UTC+7;15/6/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.