Bright star

Bright star, would I were steadfast as thou art! -
Not in lone splendour hung aloft the night,
And watching, with eternal lids apart,
Like Nature's patient sleepless Eremite,

The moving waters at their priestlike task
Of pure ablution round earth's human shores,
Or gazing on the new soft fallen mask
Of snow upon the mountains and the moors -

No -yet still steadfast, still unchangeable,
Pillowed upon my fair love's ripening breast,
To feel for ever its soft fall and swell,

Awake for ever in a sweet unrest,
Still, still to hear her tender-taken breath,
And so live ever - or else swoon to death.


Năm 23 tuổi, John Keats yêu cô bạn hàng xóm xinh đẹp mới 18 tuổi tên là Fanny Brawne. Vì mang trọng bệnh trong người, ông biết mình không thể sống lâu nên giữ lòng kiên định, luôn giữ sự trong trắng cho nàng và dần dần tìm cách xa lánh để nàng quên đi. Mối tình kéo dài được 3 năm cho đến khi John Keats chết (26 tuổi). Bài thơ này John Keats làm để tặng cho Fanny Brawne. Từ bài thơ và nội dung câu chuyện tình đầy cảm động của ông, điện ảnh Anh đã đóng một bộ phim trong năm 2009 lấy tên phim theo đầu đề của bài thơ là Bright star. Phim do đạo diễn Jane Compion người New Zeland thực hiện. Đây là đạo diễn đã từng có phim đạt giải Oscar. Bộ phim rất thành công, đã được trình chiếu và được khán giả hoan nghênh nhiệt liệt. Phim được chọn gởi đi dự giải ở Cannes.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đào Xuân Quý

Hỡi sao sáng! Ta có vững như ngươi không nhỉ?
Không một mình treo cao rực rỡ trong đêm,
Và dõi theo, với đôi mắt nghìn năm
Như ẩn sĩ của Thiên Nhiên, thao thức.

Nước chuyển động, như thầy tu, ra sức,
Rửa tội cho những bờ đất nhân gian
Hoặc ngắm xem chiếc mặt nạ mới, nhẹ nhàng
Của tuyết, rơi trên bãi lầy, trên núi.

Không!- Vẫn cứ vững, vẫn không thay đổi
Đầu gối lên trên ngực đẹp thương yêu
Để cảm nghe sự hồi hộp muôn đời

Và thức mãi trong hoàng hôn êm ái,
Lặng, lặng yên để nghe nàng thở nhẹ,
Cứ thể sống hoài- hay lịm xuống chết luôn.

Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Nguyên Chương

Ngôi sao sáng! Có phải tôi không dao động như em
Không cô độc từ đỉnh cao rực chiếu
Đang canh chừng bầu trời đêm vĩnh cửu
Như ẩn sĩ thiên nhiên chưa chợp mắt bao giờ

Như giọt nước trong lành rửa tội ban sơ
Gội tinh khiết thế giới người xa thẳm
Buông mạng che để ánh nhìn dịu đắm
Trên tuyết phủ núi cao, trên những cánh đồng hoang

Vẫn giữ nguyên trong tâm thế vững vàng
Gối lên ngực người yêu trắng trong đầy đặn
Cho cảm giác mãi êm đềm sâu lắng
Luôn đánh thức tim ta nỗi rung động ngọt ngào

Nghe hơi thở của nàng âu yếm cả vì sao
Để sống mãi hoặc ngất ngây lịm chết

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Huy Hoàng

Này sao sáng, giá như ta được mãi như ngươi—
         Không một mình rực rỡ treo trên cao đêm tối
Và dõi theo, với đôi mí mắt mở đời đời,
         Như Ẩn sĩ kiên tâm của tự nhiên, không ngủ,
Những dòng chảy với nhiệm vụ như của thầy tu
         Rửa đi những bến bờ con người của trái đất,
Hoặc ngắm nhìn chiếc mặt nạ mới rơi nhẹ êm ru
         Của tuyết phủ trên núi và những nơi u khuất—
Không—mà vẫn mãi, vẫn không sao thay đổi,
         Gối đầu lên bầu ngực đương chín của tình tôi,
Để cảm nhận từng nhịp lên xuống nhẹ muôn đời,
         Trong không yên ngọt ngào này mãi thức,
Vẫn, vẫn cứ nghe tiếng thở nàng dịu dàng mê mệt,
Và sống hoài—hoặc thà không tôi lịm đi mà chết.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời