Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Pháp
3 bài trả lời: 3 bản dịch
Từ khoá: thơ thiếu nhi (1293) ngụ ngôn (237)
Đăng bởi karizebato vào 19/05/2009 04:41, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 19/05/2009 04:41

L’ours et les deux compagnons

Deux compagnons pressés d’argent
A leur voisin Fourreur vendirent
La peau d’un Ours encor vivant,
Mais qu’ils tueraient bientôt, du moins à ce qu’ils dirent.
C’était le Roi des Ours au compte de ces gens.
Le Marchand à sa peau devait faire fortune.
Elle garantirait des froids les plus cuisants,
On en pourrait fourrer plutôt deux robes qu’une.
Dindenaut prisait moins ses Moutons qu’eux leur Ours:
Leur, à leur compte, et non à celui de la Bête.
S’offrant de la livrer au plus tard dans deux jours,
Ils conviennent de prix, et se mettent en quête,
Trouvent l’Ours qui s’avance, et vient vers eux au trot.
Voilà mes gens frappés comme d’un coup de foudre.
Le marché ne tint pas; il fallut le résoudre:
D’intérêts contre l’Ours, on n’en dit pas un mot.
L’un des deux Compagnons grimpe au faîte d’un arbre;
L’autre, plus froid que n’est un marbre,
Se couche sur le nez, fait le mort, tient son vent,
Ayant quelque part ouï dire
Que l’Ours s’acharne peu souvent
Sur un corps qui ne vit, ne meut, ni ne respire.
Seigneur Ours, comme un sot, donna dans ce panneau.
Il voit ce corps gisant, le croit privé de vie,
Et de peur de supercherie
Le tourne, le retourne, approche son museau,
Flaire aux passages de l’haleine.
C’est, dit-il, un cadavre; Otons-nous, car il sent.
A ces mots, l’Ours s’en va dans la forêt prochaine.
L’un de nos deux Marchands de son arbre descend,
Court à son compagnon, lui dit que c’est merveille
Qu’il n’ait eu seulement que la peur pour tout mal.
Eh bien, ajouta-t-il, la peau de l’animal?
Mais que t’a-t-il dit à l’oreille?
Car il s’approchait de bien près,
Te retournant avec sa serre.
- Il m’a dit qu’il ne faut jamais.
Vendre la peau de l’Ours qu’on ne l’ait mis par terre.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Vĩnh

Hai bác lái tiền lưng đã cạn
Gạ láng giềng, nhà bán mền lông:
- Gấu to mua giúp hay không?
Để ta đi bắt đóng gông lôi về
Gấu lớn kếch, gớm ghê chúa gấu
Bán bộ da đủ tậu trăm gian
Mặc vào thách được dao hàn
Lót xong đôi áo hãy còn có dư
Bác lái đã hợm chưa, bác lái?
Vội vàng đâu bé cái vội vàng!
Hai ngày tình nguyện đem sang
Đôi bên giá cả sẵn sàng đã xong
Rồi hai gã gia công tìm gấu
Thấy một con loạn tẩu trong rừng
Ở đâu chạy lại sau lưng
Hai anh khiếp đảm hàm răng cập kè
Đành thất ước, trở về tay trắng
Lẽ thiệt thòi cũng chẳng kêu ca
Một anh trèo tót ngọn đa
Một anh sợ khiếp, sởn da rùng mình
Nằm sóng sượt làm thinh tảng chết
Miệng ngậm hơi như hệt thây ma
Bấy giờ lại sực nhớ ra
Gấu tha thây chết, người ta vẫn đồn
Anh lái nọ khốn hồn chẳng cựa
Quả Hùng công mắc lựa mưu khôn
Thấy người nằm đó chổng trôn
Đã ngờ chết thật, xong còn hơi nghi
Bèn lấy cẳng hất đi lật lại
Vẫn cứng đờ một cái xác người
Mõm thò vào mũi đánh hơi
Thấy im phăng phắc thôi thời hết nghi
Chết đã hẳn, ta đi xa quách
Kẻo thối tha có sạch sẽ gì!
Gấu ta nghĩ vậy bỏ đi
Trên cây bác lái tức thì xuống ngay
Đến thăm bạn, khen ngay mẹo giỏi
Mừng cho nhau thoát khỏi nạn to
Lại còn sẽ gặng hỏi dò:
- Còn da gấu nọ ai cho bây giờ?
Lúc ban nãy gấu giơ mõm hỏi
Nó bảo gì, anh nói em hay?
Lái kia bèn đáp lại ngay:
- Gấu giơ mõm bảo từ nay thì chừa
Da gấu kia hễ chưa bắt được
Chớ vội đem kết ước bán đi!


Nguồn: Nguyễn Văn Vĩnh, Thơ ngụ ngôn La Fontaine, Cảo thơm, 1970
Bán đi những thứ dãi dầu
Mua về những thứ rặt mầu nhà quê
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Đình

Gấu và hai bác lái

Túng tiền, hai bác lái
Gạ anh bạn thuộc da
Để bán cho anh ta
Da một con Gấu sống
Mà theo lời hứa khống
Họ giết chết nay mai
Họ tán tỉnh: Đây loài vua Gấu
Da sẽ làm người tậu giàu ra
Đánh lùi cơn rét cắt da
Lót thừa một áo, khéo là được đôi
Họ tán tới tán lui con Gấu
Dẻo quẹo hơn mồm lão lái trâu
Tính suy không kể Gấu đâu
Mà theo cái bụng, cái đầu lái ta!
Hẹn hai bữa giao da vua Gấu
Mặc cả xong họ tẩu đi lùng
Gặp ngay một cụ Gấu hung
Nhằm hai bác lái mà xông thẳng vào
Hai bác lái khác nào sét đánh
Giao ước kia phải tính làm sao?
Giữ lời, chả giữ được nào
Họ đành vứt cả ước giao cho rồi!
Khoản thiệt hại đền bồi phí tổn
Đòi Gấu ư? Ai dám mảy may!
Bác này trèo tót ngọn cây
Bác kia lạnh toát chân tay như đồng
Nằm nín thở, sấp lưng giả chết
Như lời truyền, Gấu ghét thây ma
Thân không sống, không thở ra
Thân không động đậy, Gấu tha không màng
Ngài Gấu tựa thằng đần bị bịp
Thấy nằm im tưởng chết thật rồi
Còn ngờ, ghé mõm tận nơi
Lật qua lật lại, ngửi hơi mũi mồm
Đúng xác chết! Thối om! Thôi xéo!
Gấu nói xong tếch nẻo rừng bên
Tụt xuống đất chạy đến liền
Bác kia vội tỏ nỗi niềm hân hoan:
- Ôi, may quá! Tưởng tan xác chứ!
Lại rằng: Nào, da Gấu ra sao?
Rỉ tai Gấu bảo gì nào
Mà đưa vuốt lật, ghé vào tai anh?
- A, Gấu nó bảo mình cậu ạ!
Khi Gấu chưa bị hạ hãy khoan
Chớ đem da Gấu rao hàng!


Nguồn: Ngụ ngôn chọn lọc La Fontaine, NXB Văn học, 1985
Bán đi những thứ dãi dầu
Mua về những thứ rặt mầu nhà quê
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đỗ Khắc Siêm, Hà Khắc Nguyện

Gấu và hai anh bạn

Hai bạn nọ túng tiền nên đến
Tiệm da lông dạm bán, kể là:
- Chúng tôi sắp có tấm da
Một con Gấu chúa thật là lớn lao
Hai chiếc áo lót vào cũng đủ
Lạnh cắt da vẫn ủ ấm người
Giết về chỉ mấy bữa thôi
Ông mua được nó phát sồi hẳn to
Khi giá cả so đo đã ngã
Thì Gấu xù ở ngả rừng sâu
Chợt trông Gấu đã lao đầu
Phóng về phía họ thật mau ghê người
Cuộc mua bán đành thôi bãi ước
Đòi Gấu đền mà được sao đây!
Một chàng nhảy tót lên cây
Một chàng bình tĩnh nằm ngay gốc gần
Giả cách chết, úp mình không thở
Cứng đơ đơ, Gấu ngỡ thây sình
Lật lên, úp xuống mấy lần
Đánh hơi như thấy hôi tanh, Gấu chuồn
Chàng trên cây tụt luôn xuống đất
Bảo bạn rằng: "Mày thật là may
Ghé tai Gấu bảo chi mày?"
- Nó rằng: "Đừng bán trước ngày có da"


Nguồn: Ngụ ngôn La Fontaine, NXB Tân Văn, 1992
Bán đi những thứ dãi dầu
Mua về những thứ rặt mầu nhà quê
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời