Thơ » Việt Nam » Cận đại » Hoàng Văn Hoè » Hạc Nhân tùng ngôn
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 06:14
弧矢初心遠大期,
最穌忠孝兩兼之。
白雲深舍人懷念,
紅日長安戀闕扉。
山驛雁飛秋色老,
海門鯨借水聲欺。
廟堂宇宙吾儒事,
叱馭王孫肯自遲。
Hồ thỉ sơ tâm viễn đại kỳ,
Tối tô trung hiếu lưỡng kiêm chi.
Bạch vân thâm xá nhân hoài niệm,
Hồng nhật Trường An luyến khuyết phi.
Sơn dịch nhạn phi thu sắc lão,
Hải môn kình tá thuỷ thanh khi.
Miếu đường vũ trụ ngô nho sự,
Sất ngự vương tôn khẳng tự trì.
Chí lớn tên cung đã có từ thuở nhỏ
Rất mực giữ lấy cả đôi bề trung hiếu
Thấy mây trắng ôm mái nhà thêm hoài niệm
Nắng hồng Trường An nhớ nhung cửa khuyết nơi cung vua
Ngựa trạm đường núi nhạn bay, sắc lá úa, đã là cuối thu
Cửa biển cá kình cũng phải mượn nước xanh trong mà ẩn náu
Miếu đường trời đất kẻ nho này thờ phụng
Tính chậm chạp, Vương tôn vẫn thường nhắc nhở
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm qua 06:14
Chí lớn từ xưa với kiếm cung
Đôi niềm trung hiếu vẫn song song
Mây vờn mái lá thêm hoài niệm
Nắng chói Trường An luyến cửa rồng
Trạm núi nhạn bay thu sắc lá
Cửa khơi kình ẩn nước xanh trong
Miếu đường trời đất ta thờ phụng
Dù chậm Vương tôn há trách cùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.