Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Mặc Tử » Lệ Thanh thi tập
Ấp úng không ra được nửa lời
Tình thu bi thiết lắm thu ơi
Vội vàng cánh nhạn bay đi trớt[1]
Hiu hắt hơi may thoảng lại rồi.
Nằm gắng đã không thành mộng được
Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi
Ngàn trùng sương toả, cây e lạnh
Chỉ có thông kia chịu với trời.
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Diệp Y Như ngày 21/01/2009 01:44
Có 1 người thích
Bài thơ này có nhiều bản khác nhau ở hai câu kết. Có bản chép:
Ngàn trùng bóng liễu trông xanh ngắt
Chỉ có thông kia chịu với trời.
Bản thì chép:
Ngàn trùng sương toả, cây e lạnh
Chỉ có thông kia chịu với trời. (như anh Điệp đã đăng)
Theo thi sĩ Quách Tấn, sở dĩ có sữ khác biệt ấy là vì hai câu thơ bị sửa đi sửa lại nhiều lần từ cái gốc ban đầu mà ra. Đầu tiên Hàn Mặc Tử viết:
Ngàn trùng bóng liễu cây e lạnh
Đông tới rồi đây nước mắt vơi.
Và qua nhiều lần sửa, Hàn Mặc Tử cuối cùng đã chọn câu kết như sau:
Ngàn trùng bóng liễu trông xanh ngắt
Cảnh sắp về đông mắt lệ vơi.
Gửi bởi Thiềng Đức ngày 05/11/2012 15:59
Có 1 người thích
Gửi cụ Hàn
Số phận đau thương… chửa hết lời
Mới hai tám tuổi cụ Hàn ơi!
Uống trăng huyền ảo… còn thao thức!
Say nắng tương tư đã rụng rời!
Vĩ Giạ thôn ơi! Sầu chẳng dứt!
Hàn Giang bến hỡi! Nhớ Khôn thôi!
Buồn thu lưu luyến Xuân như ý
Hãy đón hồn anh… giọt lệ vơi!…
Thiềng Đức - 10/1999
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 29/08/2025 11:13
Chị tên Trà vì sinh ở Trà Kiệu, tên nhà trường là Thu Yến, con gái út của ông cậu họ, anh mẹ tôi ở bên Phường Đức (Huế).
Cái tai hại là chúng tôi phải gọi bằng chị. Hàn đã gặp mấy lần bên nhà bà chị con cậu cả tôi, gọi là mệ Phu, goá phụ một người thuộc hoàng tộc từ 25 tuổi, tánh vui vẻ thương yêu các em.
Lần đầu gặp chị Trà, anh Trí hơi nghễnh ngãng, lại bị con đò Gia Hội che lấp cái khôn đi, nên không để ý đến ai cả. Mấy lần có dịp chuyện trò, chị Phu cho biết là bà con, nhưng chị Phu vốn thích “xe tơ kết tóc” cho nhiều lứa đôi nên chị thêm rằng: “Bà con cũng giống như với nhà dì Thị vậy” (ý nói có thể kết hôn được, không trở ngại tình bà con).
Anh Trí thì không thạo lễ nghĩa bà con, phải xưng hô thế nào cho đúng. Cho nên mỗi lân gặp chị Trà thì ấp a ấp úng không biết nên gọi bằng chị hay nói thế nào cho phải cách. Vì chị còn nhỏ tuổi. Mà chị Trà tự xét còn nhỏ tuổi nên gọi anh bằng anh một cách tự nhiên thân tình. Thế thì anh đắn đo, có nên gọi chị bằng em không? Khó cho anh quá!
Sự giao thiệp vì thế mất tự nhiên, trở thành lạt lẽo. Chị Trà vẫn dịu hiền không tỏ vẻ gì khó chịu. Chị nhắc lại có gặp anh bên toà báo Đức Mẹ (chỗ này anh hơi hoảng vì cái tính rụt rè mắc cỡ nên anh không nhớ ra) vả lại ở chỗ đông người, anh không dám nhìn ai kỹ, nhất là người đẹp.
Anh đã đế mất đi cái dịp có thể bắt chuyện văn thơ, bắt chuyện về tờ báo Đức Mẹ mà anh cũng có viết bài. Chị cũng rất thích văn. Chị thường viết bài về thiếu nhi, đạo binh Đức Mẹ. Chị xấu hổ không dám nhắc với anh, chị là trưởng đoàn thiếu nhi, thường ký tên T.Y (về sau anh mới biết). Chị học xong bậc tiểu học, nhưng cậu tôi không cho học thêm, vì chị đẹp, rất nhiều nơi đã dạm ướm, mà tiếp xúc nhiều bạn bè ở trường, có thể bị mang tiếng cho gia đình đạo đức.
Vì vậy, chị ở nhà đi học nữ công, thỉnh thoảng đến giúp việc xếp báo, gởi báo cho toà soạn báo Đức Mẹ.
Chị Trà là mối tình yên lặng nhất của anh, đến đỗi nhiều lúc chịu không nổi, cũng có úp mở với tôi cho vơi đi nỗi tiếc nhớ.
Dù cái răng khểnh của anh vẫn cứ tỏ vẻ “khách quan” nhưng cái cười đó không che giấu tối được nỗi đau nhất của anh, vì “tình trong như đã mặt ngoài còn e”…
Anh không dám tìm cách nào để tỏ tình. Giả như anh làm một vài bài thơ nào đó để tặng chị thì đâu đến nỗi nào.
Tình yêu âm thầm thổn thức kéo dài cho đến tháng chạp năm ấy.
Bà chị Phu đột ngột vào thăm mẹ tôi. Cả nhà đều vui mừng, ai cũng yêu mến chị. Tính chị mau mắn, anh Trí rất thương chị. Mỗi lần ra Huế đều lên Kim Long thăm chị.
Lần nầy chắc anh phải oán chị, vì mang đến cho anh một tin rã rời, thất vọng.
Mẹ tôi gặp lại chị, vồn vã chưa kịp hỏi han gì thì chị đã oang oang: “O ơi, con tiếc quá, phải chi thằng Trí mà ưng con Trà thì hay biết mấy. Con nó thật đẹp, thuỳ mị dễ thương quá. Con đã để bụng cho thằng Trí rồi.. Rứa mà…”
Anh Trí yên lặng lắng tai nghe.
Mẹ tôi hỏi: “Mà chừ thì ra răng rồi?” Chị vội nói: “Bác Chí (chị gọi bố chị Trà bằng bác) nhờ con về mời O ra đám cưới con Trà”. Chị quay lại nhìn anh. “Con Trà em biết rồi đó, hắn sắp lấy chồng. Chao! Chị tiếc quá, phải chi em nói một tiếng thì dễ quá”. Chị nói nhỏ với tôi: “Con Trà có vẻ thương thằng Trí. Hỏi thăm luôn”.
Tôi nghe nói mà còn muốn rụng tim giùm cho anh. Huống chi mà anh không sững sờ như phỗng đá.
Vẫn cái răng khểnh cười, anh lặng lẽ đi vào phòng.
Thế là hết. Giòng sông Hương vẫn lững lờ. Các chuyền đò ngang vẫn đi lại để thương để giúp những cơ hội tốt cho các cô gái tươi như hoa, thướt tha như liễu, mà lòng vẫn luôn lo lắng sợ hãi những cái “hâm” từ từ đến lúc nào không biết. Buồn chưa!
Mối tình câm với chị Trà (Thu Yến) thầm lặng đến và thầm lặng đi, để lại trong lòng Hàn Mặc Tử một hối hận riêng tư lâu dài mà mỗi lần đọc bài Buồn Thu, vẫn còn xót thương cái ấp a ấp úng của tuổi 19, 20 khờ khạo rụt rè đã làm cho cuộc đời phải ngỡ ngàng, trước trớ trêu của định mệnh.
BUỒN THUBài thơ này Hàn Mặc Tử mượn cảnh buồn thu để tự thú nỗi lòng. Chỉ vì anh e ngại ấp úng không dám tỏ tình mà con yến mùa thu (Thu Yến) đã vội vàng bay đi trớt, để lại bao nhiêu buồn bã của gió heo may lạnh.
Ấp úng không ra được nửa lời
Tình thu bi thiết lắm thu ơi
Vội vàng cánh nhạn bay đi trớt
Buồn bã hơi mây thoáng lại rồi
Nằm gắng đã không thành được mộng
Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi
Ngàn trùng bóng liễu trông xanh ngắt
Cảnh sắp về đông mắt sẽ vơi.
… Chút tình bến cũ còn đeo đẳngVẫn đeo đuổi anh trên gác trọ 107 đường Espagne Sài Gòn, những đêm buồn cô quạnh, giữa cái thành phố mà anh cho là ô hợp. Anh đang bị lạc lõng.
Hụt chuyến đò đưa nghĩ nghẹn ngào
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.