Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 14/12/2025 08:50
Si l’humble cabaret, noirci
Par la pluie et le vent d’automne
M’accueille, tu n’es plus ici...
Je souffre et l’amour m’abandonne.
Je souffre affreusement. Le jour
Où tu partis, j’appris à rire.
J’ai depuis pleuré, sans amour
Et vécu tristement ma vie.
Au moins, garde le souvenir,
Garde mon coeur, berce ma peine!
Chéris cette tendresse ancienne
Qui voulut, blessée, en finir.
Je rirai contre une autre épaule
D’autres baisers me suffiront
Je les marquerais de mes dents
Mais tu resteras la plus belle...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 ngày 14/12/2025 08:50
Đón ta, quán nhỏ ngày xưa,
Trời thu tăm tối gió mưa giăng đầy,
Em còn đâu nữa nơi đây...
Tình yêu vỗ cánh thân này xót xa.
Niềm đau nỗi nhớ bao la,
Ngày em ly biệt môi ta biếng cườI,
Trong lòng suối lệ tuôn rơi
Tình em xa vắng cuộc đời buồn tênh.
Hãy lưu kỷ niệm tìm mình,
Hãy xoa cho dịu cuộc tỉnh thương đau!
Nâng niu trìu mến thủa nào
Đã qua sao vẫn nghẹn ngào tim côi.
Mai này ta läng quên đời
Bên vai kẻ lạ cũng cười, cũng hồn,
Cũng răng in dấu vui buồn,
Nhưng ngôi hoa hậu em luôn trị vì...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.