Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 17/12/2025 19:39

Sớm ra Biển, thấy đàn chim bay lượn
Đàn Hải Âu sung sướng rỡn mây trời
Con bỗng dưng, nhớ Mẹ! Mẹ ơi!

Lòng rưng rưng... thơ không thành Chữ!
Không có ngôn ngữ nào cho con diễn đủ!
Như cơn nước lũ, ào ạt dâng tràn...
Thương Nhớ mênh mang...

Phương nào Con Tìm Mẹ!
Thời gian lặng lẽ, bước lang thang!
Lòng hoang mang,
Con bơ vơ ngoài biển từ rạng sáng đến hoàng hôn

Con Nhớ Mẹ,
Mẹ ơi! Rất nhớ Mẹ!
Con Gọi Mẹ, trong màn đêm im lìm...
Tinh Cầu nào? Mẹ đang ở! Mẹ Ơi!
Hun hút những vì Sao đã xa vời...

Con Gọi Mẹ giữa muôn trùng hoang vắng!
Tiếng gọi nào theo sóng vút trời cao,

Trời mang mang!
Lòng mang mang... Sóng dâng trào,

Tiếng Con Gọi Mẹ, mẹ có nghe không Mẹ!
Ơi, Đất, Trời hoang vu... lặng lẽ!

Biển Âm Thầm... không Vọng Âm!
Hải Đảo mang mang... quạnh quẽ...

Tiếng Thầm Rơi... tịch Lặng chiều rơi...


Bài thơ được nhạc sĩ Vĩnh Điện phổ nhạc cùng tiêu đề.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]