Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 04:09
Ie ſurpris l’autre iour la Nymphe que i’adore,
Ayant ſur vne iupe vn peignoir ſeulement;
Et la voyant ainſi l’on eust dit proprement
Qu’il ſortoit de ſon lict vne nouuelle Aurore.
Ses yeux que le ſommeil abandonnoit encore,
Ses cheueux autour d’elle errans confusément
Ne lierent mon cœur que plus estroictement,
Ne firent qu’augmenter le feu qui me deuore.
Amour, ſi mon Soleil bruſle dés le matin,
Ie ne puis eſperer en mon cruel deſtin
De voir diminuer l’ardeur qui me tourmente.
Dieux! quelle eſt la Beauté qui cauſe ma langueur?
Plus elle eſt negligee, & plus elle eſt charmante,
Plus ſon poil eſt eſpars, plus il preſſe mon cœur.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 04:09
Hôm nọ tình cờ, gặp dáng hình yêu,
Váy lót mỏng manh, khoác áo ngủ điều.
Trông nàng lúc ấy, ai cũng phải bảo:
Bình minh vừa thức, rạng rỡ diễm kiều.
Mắt còn ngái ngủ, chưa tỉnh giấc nồng,
Tóc mây buông xoã, rối bời mênh mông.
Càng buộc chặt hơn, tim ta khờ khạo,
Càng nhen lửa tình, rực cháy trong lòng.
Chúa hỡi, Mặt Trời rực cháy ban mai,
Thì số phận tôi, cay đắng u hoài,
Chẳng mong hạ nhiệt, vết thương tình ái.
Trời hỡi! Sắc duyên làm ta héo mòn?
Càng không sửa soạn, càng quyến rũ hơn,
Tóc càng buông xoã, tim càng hớp hồn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.