Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 16:23
Ôbiect digne d’idolatrie,
Si ton ingrat Troyen te fit vn mauuais tour,
Ie ne m’eſtonne pas de cette tromperie,
Celuy qui trahit ſa Patrie,
Pouuoit bien trahir ſon amour.
Ie m’eſtonne bien plus dont vn cyzeau ſçauant
S’éterniſe en nous deceuant,
Lors qu’il te remet ſur la terre,
Et qu’il nous fait paſſer pour vn ſujet viuant
Vn corps qui n’eſt fait que de pierre.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 16:23
Tuyệt tác đáng thờ phụng,
Gã Troie phản cô rồi,
Chuyện lừa gạt thế thôi,
Chẳng làm tôi kinh ngạc.
Kẻ phản quê nhà trước,
Mối tình phản dễ thôi.
Tôi kinh ngạc hơn nhiều:
Lưỡi đục khéo làm sao,
Lừa đời, hoá muôn đời,
Đưa cô về mặt đất,
Khiến ta ngỡ người thật,
Dù chỉ đá lạnh câm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.