Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 12:25
Fin or de qui l’eſclat eſt ſans comparaiſon,
Clairs rayons d’vn Soleil, douce & ſubtile trame
Dont la molle estenduë a des ondes de flame
Où l’Amour mille fois a noyé ma raiſon.
Beau poil voſtre franchiſe eſt vne trahison;
Faut-il qu’en vous monſtrant vous me cachiez Madame?
N’eſtoit-ce pas aſſez de captiuer mon Ame,
Sans retenir ainſi ce beau corps en priſon?
Mais, ô doux flots dorez, voſtre orgueil ſe rabaisse,
Souz la ſeuerité d’vne main qui vous preſſe,
Vous allez comme moy perdre la liberté.
Et i’ay le bien de voir vne fois en ma vie
Qu’en liant le beau poil qui me tient arreſté,
On oſte la franchiſe à qui me l’a rauie.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 12:25
Vàng ròng tuyệt mỹ chẳng ai bì,
Tia nắng vầng dương, sợi dệt nhu mì.
Lấp lánh sóng vàng như lửa cháy,
Dìm chết tình tôi, lý trí đi.
Tóc đẹp buông lơi, khéo gạt lừa,
Che hình bóng ngọc, khuất rèm thưa.
Buộc hồn tôi chặt chưa vừa dạ,
Lại nhốt thân ngà chốn ngục xưa?
Nhưng hỡi sóng vàng, bớt kiêu căng,
Bàn tay nghiêm khắc siết dải băng.
Trói lọn tóc thề, thôi ngạo nghễ,
Mất quyền tự chủ, chịu trói chăng?
Đời tôi may mắn chứng kiến khi:
Buộc suối tóc tiên, xích nhu mỳ.
Kẻ từng cướp mất tự do tớ,
Giờ cũng giam mình, chẳng tự tri.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.