Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 18:23
Olinde, vos appas ont enchanté mes ſens,
Vos beaux yeux ont versé du poiſon dans mon Ame,
Et vos honteux regards ſont des traicts innocens
Contre qui la Raiſon ne ſçait point de Dictame.
Les Dieux qui ſont ialoux des peines que ie ſens
Bruſlent pour vous là haut d’vne ſecrete flame,
Et comme eux vous auriez des vœux & de l’encens
Si vous n’eſtiez point ſourde alors qu’on vous reclame.
Perdez pour voſtre honneur ces inhumanitez,
Ayez ceſte douceur qu’ont les Diuinitez
Qui ne s’offencent point voyant qu’on les adore.
Que ie n’implore point en vain voſtre ſecours,
Et qu’il ne ſoit pas dit qu’vne nouuelle Aurore
Ait voulu preſider à la fin de mes iours.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 18:23
Olinde hỡi, sắc hương làm mê mẩn,
Mắt em huyền rót độc xuống hồn ta,
Cái nhìn thẹn là mũi tên vô tận,
Lý trí này đành bất lực xót xa.
Chư thần linh trên cao đầy đố kị,
Cũng vì em thiêu cháy lửa tình ngầm,
Em cũng sẽ nhận hương trầm, nguyện rỉ,
Nếu tai Ngài đừng giả điếc, lặng câm.
Vì danh dự, xin bớt phần tàn nhẫn,
Hãy dịu hiền như các đấng bề trên,
Chẳng trách hờn kẻ sụp lạy gọi tên.
Xin đừng để lời cầu thành vô vọng,
Và đừng để người đời cười cay đắng:
Một vầng Đông lại khép lại đời anh!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.