Hằn sâu thống khổ khôn cùng,
Ơn trên một bậc thiên cung dẫn đường.
Muốn dâng phụng sự người thương,
Thấy mình vọng tưởng thiên đường xa xôi.

Nỗi đau xé rách lòng tôi,
Biết phân định thế nào nguôi lúc này?
Kính tôn cùng với tình say,
Cùng chung ngự trị, đoạ đày tâm can.
Giấu đi thì dạ chẳng an,
Nói ra lại sợ xúc phạm đến người.

Tình si chạm đỉnh mù khơi,
Kín kẽ bao nhiêu, rực cháy bấy nhiêu.
Lý trí ơi, chỉ một điều:
Tiến, lùi, ta biết nương theo lối nào?

Đêm ngày đau đớn xiết bao,
Buông xuôi muốn chết, ai nào cứu nguy?
Nhưng rồi lại phải cố đi,
Sợ mai nhắm mắt, thị phi tỏ tường.
(Sợ cái chết sẽ thay lời nói yêu)