Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 16:56
Il n’eſt point de tourment pareil à mon martire,
Vn Obiect tout Diuin me force à l’adorer;
Et le voulant ſeruir, ie voy que ie deſire
Des honneurs qu’vn mortel ne doit pas eſperer.
Qu’est-ce qu’en ma douleur ie puis deliberer,
Lors que traictant mon Ame auec vn meſme Empire,
L’Amour & le reſpect de peuuent endurer
Que ie cele mon mal, ny que ie l’oſe dire?
Dans les extremitez de ceſte paßion
Dont l’ardeur est eſgale à la diſcretion,
Appren moy ma Raiſon, quel conſeil ie dois ſuiure?
Sans eſpoir de ſecours ie ſouffre nuict & iour,
Et quand ie veux mourir, ie ſuis contraint de viure
De crainte que ma mort parle de mon amour.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 16:56
Hằn sâu thống khổ khôn cùng,
Ơn trên một bậc thiên cung dẫn đường.
Muốn dâng phụng sự người thương,
Thấy mình vọng tưởng thiên đường xa xôi.
Nỗi đau xé rách lòng tôi,
Biết phân định thế nào nguôi lúc này?
Kính tôn cùng với tình say,
Cùng chung ngự trị, đoạ đày tâm can.
Giấu đi thì dạ chẳng an,
Nói ra lại sợ xúc phạm đến người.
Tình si chạm đỉnh mù khơi,
Kín kẽ bao nhiêu, rực cháy bấy nhiêu.
Lý trí ơi, chỉ một điều:
Tiến, lùi, ta biết nương theo lối nào?
Đêm ngày đau đớn xiết bao,
Buông xuôi muốn chết, ai nào cứu nguy?
Nhưng rồi lại phải cố đi,
Sợ mai nhắm mắt, thị phi tỏ tường.
(Sợ cái chết sẽ thay lời nói yêu)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.