Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 12:12, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 12:12
C’est trop long temps combattre vn orgueil inuincible
Qui braue ma constance, & ma fidelité.
Ne nous obſtinons plus dans la temerité
De vouloir aborder ce roc inacceßible.
Tournons ailleurs la voile, & s’il nous eſt poßible
Oublions tout à fait ceſte ingrate Beauté,
Ne pouuans conceuoir qu’auecque laſcheté
Tant de reſſentimens pour vne ame inſenſible.
Mais que dis tu mon cœur? aurois tu conſenty
Au perfide deſſein de changer de party,
Seruant comme tu fais vn obiect adorable?
Non, non, celle que i’aime eſt d’vn trop digne prix,
Et tout autre Sujet n’est pas meſme capable
De faire des faueurs qui vaillent ſes meſpris.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 12:12
Chinh phục hoài chi khối kiêu kỳ,
Thách thức lòng ta chút kiên trì.
Thôi đừng liều lĩnh và cố chấp,
Bên tảng đá sầu, bước chân đi.
Bẻ lái thuyền tình hướng lối xa,
Quên người đẹp phụ nghĩa tình ta.
Hèn nhát chi đâu mà ôm hận,
Vì kẻ vô tâm, lệ nhạt nhoà.
Nhưng kìa tim hỡi, nói chi đây?
Định phản lòng chăng, đổi hướng gầy?
Khi đang thờ phụng người tiên cảnh,
Không, không! Nàng đáng giá ngàn mây.
Ân huệ người ngoài đâu sánh nổi,
Chút lòng khinh miệt của nàng đây!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.