Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 16:08
Despit altier Enfant d’vn deſdain rigoureux
Dont on fait vanité lors qu’on me deſeſpere;
Vien rompre d’vn grand coup les fers d’vn mal-heureux,
Et te rends dans mon Ame außi fier que ton Pere.
Oſtons nous d’vn ſentier inégal & pierreux,
Où l’on ne trouue en fin qu’vne longue miſere;
Les Roſes qu’on y void dont i’estois amoureux,
Couurent de leur eſlcat vne noire vipere.
Souz vn aimable teint, ceſte ieune Beauté
Loge l’ingratitude auec la cruauté
Pour geſner ſes Amans d’vn eternel martyre.
De moy, qui n’aime point les longs ſujets de pleurs,
Quand ie voy qu’vn ſerpent ſouz des fleurs ſe retire,
I’abhorre à meſme temps le ſerpent & les fleurs.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 16:08
Hỡi Bất Bình, đứa con niềm khinh miệt,
Kẻ tự hào khi dồn ta tuyệt vọng;
Đến đây mau, bẻ gãy xích xiềng gông,
Cho hồn ta cũng kiêu hùng như bố!
Rời bước thôi, khỏi đường đầy sỏi đá,
Nơi lối về chỉ chuốc lấy sầu đau;
Những đoá hồng ta từng say đắm bấy lâu,
Dùng sắc thắm giấu màu xà độc dữ.
Ẩn sau nét xuân thì đầy quyến rũ,
Nàng dung chứa lòng phụ bạc, tàn nhẫn chi,
Đày đoạ người tình trong khổ nhục sầu bi.
Ta vốn ghét những dòng lệ đắng cay dài đặc,
Một khi biết dưới hoa kia ẩn nấp bóng xà,
Ta ghê tởm cùng lúc cả rắn lẫn cả hoa!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.