Hỡi Bất Bình, đứa con niềm khinh miệt,
Kẻ tự hào khi dồn ta tuyệt vọng;
Đến đây mau, bẻ gãy xích xiềng gông,
Cho hồn ta cũng kiêu hùng như bố!

Rời bước thôi, khỏi đường đầy sỏi đá,
Nơi lối về chỉ chuốc lấy sầu đau;
Những đoá hồng ta từng say đắm bấy lâu,
Dùng sắc thắm giấu màu xà độc dữ.

Ẩn sau nét xuân thì đầy quyến rũ,
Nàng dung chứa lòng phụ bạc, tàn nhẫn chi,
Đày đoạ người tình trong khổ nhục sầu bi.

Ta vốn ghét những dòng lệ đắng cay dài đặc,
Một khi biết dưới hoa kia ẩn nấp bóng xà,
Ta ghê tởm cùng lúc cả rắn lẫn cả hoa!