Ta chẳng còn mê muội bấy lâu,
Uổng phí thời gian, phí sức đầu;
Xin biệt trăm năm, đành giã bạn,
Céphalie đẹp dối lừa nhau!

Thật lòng xin nhận trước đây thôi,
Thờ phụng nét xuân, trót đắm rồi,
Thấy gai nhọn hoắt thành hồng thắm;
Nhưng ta thuộc lối người trên đời,

Chịu nỗi trăm muôn vạn gian nan,
Mọi thứ nhẫn nhịn, chẳng thở than,
Trừ hai điều đắng: lòng bội bạc,
Cùng sự khinh chê, lắm phũ phàng!