Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 14:10
Ie ne ſuis plus dans la folie,
De perdre des ſoins & du temps;
Ie vous dis adieu pour cent ans,
Belle & trompeuſe Cephalie:
Ie proteste auec vérité
Qu’en adorant vostre beauté
Les eſpines m’eſtoient des roſes;
Mais quoy, ie ſuis de ces eſprits,
Qui ſouffrent tout hormis deux choſes,
L’ingratitude, & le meſpris.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 14:10
Ta chẳng còn mê muội bấy lâu,
Uổng phí thời gian, phí sức đầu;
Xin biệt trăm năm, đành giã bạn,
Céphalie đẹp dối lừa nhau!
Thật lòng xin nhận trước đây thôi,
Thờ phụng nét xuân, trót đắm rồi,
Thấy gai nhọn hoắt thành hồng thắm;
Nhưng ta thuộc lối người trên đời,
Chịu nỗi trăm muôn vạn gian nan,
Mọi thứ nhẫn nhịn, chẳng thở than,
Trừ hai điều đắng: lòng bội bạc,
Cùng sự khinh chê, lắm phũ phàng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.