Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 11:19
Vovs vous trompez mes yeux, elle n’est pas ſi belle
Que vous la dépeigniez à ma credulité:
Comparant la peinture auec la verité,
Ie puis vous accuſer d’vn rapport infidelle.
Faites donc deſormais meilleure ſentinelle,
Employez à garder ma chere liberté;
Et ne vous troublez plus de voir vne Beauté
Dont le trompeur eſclat ſurprend à la chandelle.
Reuoyant cét Obiect à la clarté du iour,
Vous portez ma raiſon à bannir cét amour
Qui par vostre ſurpriſe en mon cœur fit retraite:
Et dans l’heureux estat où mes ſens ſont remis,
Mes penſers font ainſi qu’vne troupe deffaite,
Qui ſoudain ſe rallie & bat ſes ennemis.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 11:19
Nhầm to rồi, hỡi đôi mắt của ta,
Nàng đâu có đẹp đẽ đến kiêu sa
Như bức tranh các ngươi từng tô vẽ
Khiến lòng ta nhẹ dạ bỗng sa đà.
So thực tế với hình dung ngày ấy,
Ta trách các ngươi dối gian biết mấy.
Hãy từ nay canh giữ thật nghiêm trang,
Tự do này, xin hãy biết gìn mang;
Đừng xao động trước vẻ đẹp mơ màng,
Mà ánh nến lập loè gieo ảo ảnh.
Nhìn lại nàng dưới ánh ngày trong vắt,
Lý trí ta bừng tỉnh, dứt tình sâu,
Mối tình xưa do mắt quáng gieo sầu.
Nay tâm trí đã tìm về bến bình yên,
Những suy tư như toán quân thua trận,
Bỗng đứng lên, quét sạch bóng cuồng điên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.