Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 23:28
Voyant deſſouz vn Ciel ma Clorinde en langueur,
Mille Amours deſolez pleurent de ſon martire,
S’entrediſans tout bas, que la meſme rigueur
Qui change ſes beautez, deſtruira leur Empire.
Aprochez, Medecins, & veillez vn peu dire
Si cette eſmotion doit tirer en langueur:
Si vous estes ſçauants vous le pourrez bien dire
Selon le batement & du poulx & du Cœur.
Mais quoy? vous abuſez de voſtre priuilege;
C’est trop vous arreſter deſſus ces monts de neige,
De qui le feu ſecret bruſle tous les humains.
Il vous eſt bien permis d’approcher de ſa couche,
Mais non pas de tenir plus d’vn inſtant vos mains
En des lieux où des Rois voudroient mettre la bouche.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 23:28
Nhìn Clorinde dưới trời cao mòn mỏi,
Triệu thần tình đau đớn khóc cho nàng.
Họ thầm thì: “Ôi căn bệnh bạo tàn,
Huỷ sắc nàng, phá cả vương quốc ta!”
Lại đây nào, thầy thuốc khắp gần xa,
Hãy xem thử cơn sốt này nặng nhẹ.
Nếu uyên bác, các ông thừa biết thế,
Nhìn mạch đi, nghe nhịp đập tim nàng.
Nhưng kìa ai! Đang lạm dụng đặc quyền?
Tay dừng lâu trên đỉnh tuyết trinh nguyên,
Nơi lửa ngầm thiêu đốt cả nhân gian!
Giường bệnh nàng, cho phép đến gần bên,
Nhưng chớ để bàn tay kia lưu luyến...
Nơi quân vương thèm đặt nụ hôn lên!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.